Niệm Phật, trì chú, tọa thiền (tiếp theo và hết)
Tại sao chúng ta tu thiền định? Hiểu hai pháp trên thì sẽ hiểu được pháp tu thiền định. Phật dạy chúng ta tu...
Chế phục sự khiếp sợ bằng Thiền Từ (Metta Bhavana)
Là chiến tranh thì không có hòa bình? Hoặc hòa bình thì không có chiến tranh? Những câu hỏi này không phải là lối...
Tìm hiểu Trung Quán Luận với sự phát triển Phật giáo Đại thừa
Trung Quán Luận truyền vào Việt Nam năm nào, do ai đem vào đầu tiên vẫn còn tranh luận, song sự ảnh hưởng của nó đối với Thiền Phật giáo Việt Nam là không thể phủ định.
Khái niệm KHÔNG trong Phật giáo Nguyên thủy
Thông thường khi đề cập đến khái niệm ‘không’ là chúng ta nghĩ đến hệ thống triết học ‘không’ (§ènyat) của Long Thọ (Ngrjuna), là...
Quan niệm của Phật giáo về nghiệp lực và quả báo của việc tự...
Tự sát vốn có nguyên nhân của nó, nhưng nguyên nhân chủ yếu là do trong thức thứ tám (A lại da thức) của...
"Bảo vệ môi sinh"
Sự lạc quan và yêu đời của chúng ta không phải là thiết kế hay chạy theo một lý tưởng đẹp mà chính là tìm ra những nguyên nhân sinh khởi khổ đau và có những phương pháp đình chỉ những nguyên nhân ấy.
Bất diệt trong sinh diệt
"Đạo Phật phát huy cho ta thấy trong cái thân thể sinh diệt vô thường có cái bản tánh vô thượng bất sinh diệt. Đạo Phật đã phát huy bản tánh ấy bằng cách căn cứ ngay với giác quan thô cạn chứ không xa xôi đâu khác. Và khi nói đến bản tánh bất sinh diệt ấy, thì đạo Phật đã dùng vô số danh từ rất cao đẹp."
Diệu đến thứ ba: Diệt đế (Nirodha): Sự chấm dứt khổ
Chân lý cao cả thứ ba là có một lối thoát cho khổ đau, ra khỏi sự tiếp nối của dukkha. Đây là chân lý cao cả về sự chấm dứt khổ, gọi là Niết-bàn (Pàli Nibbàna, hay thông dụng hơn, Sanskrit Nirvàna.)
Tâm Xuân bất diệt
Trong một năm, thời khắc thiêng liêng đầy xúc cảm, đó là đêm giao thừa, thời điểm giao thoa giữa năm cũ và năm mới, cảm xúc giữa cái cũ và cái mới. Đối với thế giới phàm tục và thế giới siêu nhiên hòa quyện vào nhau, dường như có sự giao cảm vào thời khắc đó.
Giáo Lý Đạo Phật và Vấn Đề Xã Hội, Quốc Gia – Qua Kinh...
Đức Phật không phải là một nhà chính trị, Ngài không chủ trương kinh bang tế thế, thiết lập quy chế nhà nước, tổ chức về chính trị, xây dựng hệ thống pháp luật. Đức Phật là một đấng đạo sư, một nhà đạo đức, tâm linh, đồng thời là một nhà giáo dục, Ngài mở rộng phạm vi đóng góp cho cuộc đời đến tất cả chúng sinh chứ không giới hạn ở một quốc gia, dân tộc nào.





