Chùm thơ: Bốn mùa với Phật (*)

XUÂN                              Xuân vô ưu Bỗng nhiên an lành Vô ưu vườn xanh Hồng hoang mĩm nụ Trên cành Lung lay bóng Phật      ...

Tìm người trong hơi thở

  "Nói đến cuộc sống là vô biên không thể kể xiết nào là vui buồn, khổ đau, hạnh phúc, mệt nhọc, sung sướng… nhưng...

Hướng về miền Trung

*Miếng khi đói, gói khi no, của tuy tơ tóc, nghĩa so nghìn trùng

Sleepsong – tiếng khóc của hành tinh xanh

Có bao giờ bạn tự hỏi, liệu trái đất sẽ có ngày tận thế hay không? Liệu nền văn minh mà loài người chúng ta luôn tự hào rồi sẽ đến một ngày kết thúc?

Từ những câu ca dao: 1. "Sông sâu sào ngắn khốn dò, người khôn...

Sông sâu gợi hứng cho cái khôn ngoan, sâu sắc của người khôn. Cái sâu thâm viễn của cái khôn ngoan của con người cũng như cái sâu tận đáy của giòng sông bị nước bao phủ, khó dò, khó thấy. Người khôn ngoan thường sống với nội tâm, với cái biết thâm viễn của họ. Họ biết nhiều, biết rõ mọi sự mọi vật, nhưng họ ít nói! Vì sao người khôn ít nói?

Vu Lan Báo Hiếu: Cõng mẹ tắm biển

Gần đến mùa Vu Lan. Trận bão gốc ở Phi Luật Tân chỉ gởi về vài đám mây che chân trời buổi sớm. Gió...

Sóng lành mùa Phật đản

"Đức Phật xuống đời mang cho đời một nguồn an lạc. Sóng lành mùa Phật Đản từ mấy nghìn năm trước không biết có khác chi mấy nghìn năm sau. Nhưng con người bỗng thấy gần nhau hơn và nhìn vào đất trời lộng gió sâu hơn qua hương sen trên hồ và tiếng chuông chùa trầm ngân rơi dần vào tịch lặng."

Hà Thanh, tiếng hát của dòng sông xanh

"Trong cảnh "trải qua một cuộc bể dâu", Hà Thanh tìm về với thiền học, thiền định và thiền ca. Những bản nhạc Thiền do Hà Thanh hát hoặc vừa phổ nhạc thơ thiền, vừa ca mang âm hưởng thâm trầm, gợi cảm mà gần gũi của nước "sông An Cựu Nắng đục mưa trong" và sự lắng đọng thấm vào lòng người của hồi chuông Thiên Mụ..."

Chiêm niệm về đường tu

Đã mấy chục năm nay vào chùa, ở chùa, tụng kinh gõ mỏ mãi đến bây giờ mỗi khi chiêm niệm, suy nghĩ về chữ tu, về đường tu vẫn còn thấy lo, vẫn còn thấy sợ. Lo sợ mình lo sợ cho người và lo sợ cho cả đường tu, nghiệp tu của cả một thế hệ...

Miên man đoản khúc…

Người ta vẫn thường gọi nó là: “ Con người của thế kỷ” là “ Ông Cụ non” là “ Sa mạc” , thậm chí là” Sỏi đá” Nó vẫn mĩm cười, chắp tay hoan hỷ. Mà cũng không thể trách được mọi người. Trong khi ai cũng đi học bằng xe gắn máy, chạy ù một thoáng là đến nơi, nó thì vẫn một mình với chiếc xe đạp cũ rích chậm rãi, thong dong giữa đoàn người xuôi ngược.

Bài xem nhiều