Thương nhớ đồng quê.
Ông Thức tự nhận mình là người nhà quê. Quê rặt. Mặc dầu ông sống ở thành phố gần năm mươi năm. Năm mươi năm. Đó là khoảng thời gian vật đổi, sao dời. Vậy mà chẳng thành thị hoá được chất nhà quê trong con người ông từ nếp nghĩ cho đến sinh hoạt.
Đi cũng là về!
Có người hỏi tôi có phải Trịnh Công Sơn là một thiền sư không mà sao cứ thấy tôi nhắc và trích dẫn ca từ của anh trong các bài viết về Thiền, về Phật pháp của tôi?
Triển lãm tranh gây Quỹ từ thiện cho Trẻ em nghèo
Khách sạn La Residence (Huế) vừa khai trương triển lãm tranh nghệ thuật nhằm gây quỹ từ thiện hỗ trợ cho trẻ em có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn tại tỉnh Thừa Thiên Huế.
Ngàn sau vẫn là
(LQ) Tôi mãi còn nhớ rõ khi lên lớp, thầy thao thao như nước chảy mây bay chẳng chần chờ suy niệm hay nhíu...
Huế giữa Cao nguyên
(LQ) Đêm 24/3/2013, chương trình Thơ nhạc với chủ đề: “HUẾ GIỮA CAO NGUYÊN”, do anh em đồng hương Huế tổ chức với sáng...
Mẹ gói mùa xuân vào lá biếc
Con hứa mãi vẫn không về kịp Tết
Mẹ ơi, năm lại sắp hết nữa rồi
Nồi bánh tét cả một đời mẹ nấu
Chờ con về...
Lá thư mùa xuân
“Năm ni ăn tết nơi mô?” Lạ, mỗi lần Tết đến, câu hỏi ấy cứ nhằm tôi mà vang lên, từ Huế cho đến...
Dù có ra sao…cũng vẫn còn một tấm lòng
Kính dâng tấm lòng chia sẻ và cầu nguyện đến người dân và đất nước Haiti
Cuộc đời là bể khổ (Cảm tác theo giáo lý Đạo Phật )
Sinh - lão - bệnh - tử khổ !
Kiếp nhân sinh trầm luân.
Trôi nổi trong lục đạo (*)
Thương chúng sinh cõi...
Lời bạt tập truyện ký "Am mây ngủ" của thiền sư Nhất Hạnh
Am Mây Ngủ tuy là một truyện ngoại sử nhưng nó không có tính cách truyện giả sử mà trái lại rất gần với...
