Một ngày bình yên

Con Thỏ hồi sinh

Trở lại vườn Muenchen

Vần thơ đạo vị

Vẳng tiếng chuông chùa

"Chùa Huế, với những người bạn xuất gia từ thuở nhỏ, từ lâu trở thành một phần trong máu thịt tôi. Đây có lẽ là phần ký ức bình lặng nhưng đằm sâu, thanh khiết như đóa sen nở vô ưu trong khuôn viên nhà chùa..."

Trở lại vườn Muenchen

Vườn quen chừng như lạ sau bao ngày xa cách. Cổng tre hửng hờ, sờn then, bước vào không cần gõ. Con đường nhỏ phủ lá khô qua bao vàng thu lá đổ. Nhện giăng màn gió trên giàn hoa leo...Trở về vườn Muenchen, thơ hài cú

Nhớ hoài trăng núi cũ

Nhân hữu bi hoan ly hợp Nguyệt hữu âm tịch viên khuyết Thử sự cổ nan toàn (…Người có buồn vui tan hợp Trăng có tỏ mờ tròn khuyết Từ xưa khó vẹn toàn)

Vẻ đẹp bên dòng Sông Hương

Xứ Huế vốn nổi tiếng bởi những công trình lăng tẩm, đền đài, cung điện và là kinh đô xưa của triều đại Nguyễn kéo dài gần hai thế kỷ. Trải qua thời gian Huế vẫn phần nào giữ được những nét cổ kính và trầm mặc. Và chính cái vẻ trầm mặc ấy đã tạo cho Huế một dấu ấn riêng rất dễ nhận ra, đó là dáng vẻ trầm lắng và vô cùng quyến rũ.

Con thằn lằn chọn nghiệp

Một cái am nhỏ nằm giữa một con đường truông thăm thẳm, vắng vẻ âm u, không một xóm nhà, ít người qua lại. Am ấy mới được xây cất, độ non ba năm thôi. Trong am chỉ có một sư cụ già, thui thủi một mình quanh năm chẳng được ai thăm viếng.

Mẹ tôi

Mẹ tôi sinh ngày 10/10/1905 - nay tròn 104 tuổi. Giữa cái trần gian truân chuyên này mà thọ được đến thế kể như xưa nay thiên hạ hiếm. Vậy nhưng mỗi lần mường tượng rồi sẽ có ngày mẹ không còn nữa, tôi lại thấy lòng rưng rưng tủi như mẹ mình chỉ mới tuổi năm mươi.

Phượng trên trời

… Trời tháng sáu, nắng vẫn trung thành với mặt trời tháng sáu ! cứ ngang nhiên đổ oà trên mặt đất tất cả những nung nấu của sức nóng miền xích đạo. Sân chùa Từ Ðàm khô khan đến nứt nẻ, sỏi đá trong sân nóng hổi như những viên lửa hồng.

Không gian biểu tượng triết lý Thiền tông trong thơ Tuệ Trung Thượng Sĩ

Triết lý Thiền tông thì nhiều, trong khi mỗi tác giả lại có nhiều cách kiến  giải khác nhau. Do đó, không gian tượng trưng cho triết lý thiền phải là một thế giới không gian với một hệ thống sự vật và hiện tượng phong phú... không gian đó có khi là khung cảnh mùa Xuân trăm hoa đua nở, là ngọn núi cô tịch vắng lặng làm nền cho một làn khói mỏng bay lên, ...

Một cành mai

Hãy đem mai vàng vào sâu trong tim (thơ G. Benn, "Mùa xuân cuối"). Không phải nhánh mai của “Đêm qua sân trước một cành mai” (“đình tiền tạc dạ nhất chi mai”), cành mai thanh cao đạo vị mà từ cổ chí kim, văn chương thơ phú thiên kinh vạn quyển đã thường nói rất nhiều: Cành mai của tôi quê quê, không hiểu sao mỗi lần ngắm nó, tôi lại thấy như thế, dù nó… “Tây”, nó “Tây” mà quê. Nó “Tây” chỉ vì nó… ở bên trời Tây, không ở bên xứ mình, thế thôi.

Tình khúc Nắng Huế

Anh thương yêu Mùa đông năm nay Huế thật lạ lùng, không có lụt bão, không mưa dầm, không gió bấc và rét căm căm...

Bài xem nhiều