Mùa xuân đầu tiên
(LQ) Đó là mùa xuân khi nó biết yêu, yêu con đường quanh co ôm ngôi làng nhỏ, ở đó có những mái nhà...
Trở lại vườn Muenchen
Vườn quen chừng như lạ sau bao ngày xa cách. Cổng tre hửng hờ, sờn then, bước vào không cần gõ. Con đường nhỏ phủ lá khô qua bao vàng thu lá đổ. Nhện giăng màn gió trên giàn hoa leo...Trở về vườn Muenchen, thơ hài cú
Kính tặng Đại Lão Ni trưởng Viên Minh
Ngày lại ngày
Còng lưng
Gánh kinh
Trăm năm tâm thành
Ngọc long lanh
Tịnh lành
Tròn trăng
Giác Ngộ
VIÊN MINH
Huế 13 tháng 3 Âm Lịch Quý Mão 2013
Phật tử Như...
Vẳng tiếng chuông chùa
"Chùa Huế, với những người bạn xuất gia từ thuở nhỏ, từ lâu trở thành một phần trong máu thịt tôi. Đây có lẽ là phần ký ức bình lặng nhưng đằm sâu, thanh khiết như đóa sen nở vô ưu trong khuôn viên nhà chùa..."
Con Thầy hiệu trưởng
Năm tôi học lớp 6, thi đậu vào trường công, thay vì học ở trường đó cho "le lói", tôi lại theo học tại một trường tư vì không tốn một xu học phí và lệ phí nào. Trường tư thục Văn Hóa đối với tôi là trường nhà. Trường nhà vì ông hiệu trưởng chính là... cha tôi. Tôi được diễm phúc làm con trai một vị thầy tài đức song toàn, làm một quý tử hiệu trưởng nghiêm khắc, đường bệ.
Tiếng thân thể
"Việc nào có gốc từ thân thể thì đều thô, đều kém, không đáp ứng lại sự mong chờ của con người trí thức, đang xây dựng nhân cách ở trong mình. Chính vì những lẽ đó mà con người phải ra đi, phải tìm cách thoát khỏi, thoát ra ngoài sự chi phối của thân thể, để sống đúng là mình, để có một cuộc đời mới, một con người mới, trí thức hơn, có văn hoá hơn, sang hơn và đức hạnh hơn, một thiện tri thức trên đường đời "Duy tuệ thị nghiệp"."
Lắng đọng với đêm “Hương sen mầu nhiệm”
Thiêng liêng, xúc động, đẹp… là những nhận xét chân thành của nhiều khán giả sau khi xem chương trình nghệ thuật “Hương sen mầu nhiệm” lần 3, diễn ra tại Nhà văn hóa Trung tâm (TP.Huế) tối 2-5, trong khuôn khổ của tuần lễ Phật đản tại Thừa Thiên Huế.
Một lần đi – một đời nhớ
Con đã từng ấp ủ giấc mơ một ngày nào đó được qua thăm Làng Mai, nhưng khi có tu viện Làng Mai quốc...
Nói với chính mình
Chẳng phải mỗi nụ cười mình cho đi đều nhận lại được một nụ cười. Trách sao được khi cuộc đời này vốn đã có hàng muôn lý do để cái gọi là “nụ cười” của mình sẵn sàng trở thành số không hay một biểu tượng nào đó của sự nhạt nhẽo, vô duyên và lắm khi đáng ghét. Cười được thì cứ cười, đừng quá nặng nề với cho-nhận, ta-người..., đời sẽ vui hơn.
Làm Phật sự
Cái thủa ngây thơ làm điệu, tôi không hiểu như thế nào là "làm Phật sự". Chỉ biết hàng ngày cứ quanh đi quẩn...
