Có Thầy trong con rồi, con không còn lo sợ
(LQ) Bạn hiền ơi,
Chủ nhật, quán niệm ở xóm Hạ về, tôi đi một mình lên xóm Thượng. Con đường một ngày cuối thu...
Một ngày vui.
"Một ngày trôi qua. Thực sự chẳng có gì đặc biệt. Chỉ là những việc hằng ngày, những người thưòng gặp. Nhưng sao lòng bổng thấy vui. Niềm vui không ồn ào mà thầm lặng, ríu rít. Một vị sư hiền hậu, một người khách phương Tây xa mà gần, người thợ sửa giày quen thuộc góc phố, cậu học trò cũ, người bạn thân lâu ngày gặp lại…"
…Nghe tiếng hoa khai
(LQ) "Bỗng giật mình" diễn tả một biến động thần kinh không trọng lượng của thể xác hòa nhập vũ trụ, đột biến như...
Lan rừng
Không biết từ bao giờ, trên vỉa hè trước công viên Thương Bạc hình thành một địa điểm bán lan. Đó là lan rừng được lấy từ rừng Trường Sơn của các tỉnh Daklak, Gia Lai (do người Việt buôn về). Và từ Nam Đông, A Lưới, Khe Sanh và cả Lào nữa do đồng bào dân tộc đem bán.
Ngô Thụy Miên – Hành Trình 3 Bản Phật Ca
(LQ) Đời sống nhạc sĩ Ngô Thụy Miên vốn thầm lặng, ít xuất hiện trước ống kính, chưa có dịp về thăm lại quê...
Concerto trên những quân cờ
Lời BBT: Website Liễu Quán trân trọng giới thiệu đến quý độc giả bài viết của nhà giáo Nguyễn Văn Thịnh - Ủy...
Con thằn lằn chọn nghiệp
Một cái am nhỏ nằm giữa một con đường truông thăm thẳm, vắng vẻ âm u, không một xóm nhà, ít người qua lại. Am ấy mới được xây cất, độ non ba năm thôi. Trong am chỉ có một sư cụ già, thui thủi một mình quanh năm chẳng được ai thăm viếng.
GSTS. Trần Văn Khê nói về tập thơ “Những điệp khúc cho dương cầm”...
Lời BBT: Vào lúc 18h30 ngày 27/9/2009 tại khách sạn Legend (2A-4A Tôn Đức Thắng, Q.1, TP.HCM) GSTS. Trần Văn Khê đã có buổi thuyết trình về thơ của TT. Tuệ Sỹ, qua tác phẩm "Những điệp khúc cho dương cầm" (NXB Phương Đông, 2009), với bản dịch tiếng Pháp của bà Dominique de Miscault. Dưới đây là toàn văn bài thuyết trình; BBT kính giới thiệu đến cùng quý độc giả.
Hành trình về đất Phật – Tây du ký sự kỳ 11: Jetavana, Sravasti
Các công ty lữ hành chọn lộ trình khác nhau để đưa khách hành hương đến các thánh tích. Riêng chúng tôi chọn đi đến vườn Jetavana mà trong kinh gọi là Kỳ Viên hay Kỳ thọ Cấp Cô Độc viên trước tiên.
Mẹ già nhà trẻ
Mùa Vu Lan Báo Hiếu lại về. Ngồi im lặng từ trên chiếc giường đơn độc của nhà Dưỡng Lão, con biết Mẹ sẽ mở lớn mắt nhìn con như một cái bóng xa lạ và mỉm cười vu vơ. Mẹ không hiểu chuỗi âm thanh yêu dấu phát ra từ tấm lòng con thương Mẹ.
