Tiếng chuông Hòa Bình trên núi Ngũ Phong

Dường như xứ Huế là cuộc đất thiên định từ xa xưa đã sớm mang nặng duyên phận với Phật giáo, để rồi tiền nhân đến đây khai sơn lập cảnh dựng nên những ngôi cổ tự cùng những tiếng chuông đồng ngân vọng nhạc thiền siêu niệm.

Buồn bã với những môi hôn

Tất cả bài nhạc Trịnh Công Sơn đều ngắn hoặc rất ngắn. Riêng một bài duy nhất mang dáng dấp trường ca: bài Đóa hoa vô thường. Với nhạc dạo đệm trước mỗi đoản khúc, bài hát kể một tình sử triết lý qua cách hiểu của Trịnh Công Sơn về chữ “ái” và chữ “tâm”.

Qua chơi cõi khác

                  Hạt bụi lang thang* từ vô thủy Bay về sương khói cõi vô chung Là xong một kiếp phong trần khách Còn lại bài thơ thở tuyệt...

Concerto trên những quân cờ

    Lời BBT: Website Liễu Quán trân trọng giới thiệu đến quý độc giả bài viết của nhà giáo Nguyễn Văn Thịnh - Ủy...

Ta Còn Việt Nam, Sông Núi Hồn Thiêng !

Tôi vẽ một người Việt Nam, máu đỏ da vàng Tôi vẽ một nước Việ Nam, gấm vóc ba miền Tôi vẽ một nước Việt Nam,...

Quê hương trong nỗi nhớ đứa con xa

Một cái Tết nữa lại về trong không khí đưa tiễn năm cũ qua đi, chào đón một năm mới đang về, mùa xuân...

Hoan hỷ phụng hành

Khi tiếp xúc với kinh điển Phật giáo, ta thường thấy hầu hết các kinh đều bắt đầu với “Như thị ngã văn” và kết thúc bằng “hoan hỉ phụng hành”. Như thị ngã văn” khẳng định tính như thật bao nhiêu thì “hoan hỉ phụng hành” nói lên sự lợi ích và thực tiễn bấy nhiêu. Điều này đề cập tính khách quan của kinh điển và tính chủ quan của người nghe pháp, mà trong đó mang đậm tính khế lý và khế cơ của lời Phật dạy.

Những mẫu chuyện đạo: 1. Con voi dễ thương

Ngày xưa, một vị Vua có một con voi rất dễ thương nhu mì, không bao giờ hại ai và vì vậy được đặt tên là con voi “Dễ thương”. Thật vậy, ai thấy con voi này cũng đem bụng thương mến và người nài nuôi voi cũng thường khoe với mọi người là con voi này không bao giờ hại một ai, không bao giờ tỏ ra khó tánh , nổi nóng. Một hôm, có một bọn côn đồ họp gần chỗ voi Dễ thương ở và voi Dễ thương nghe bọn chúng nói :

Quà tặng bất ngờ…

Cô em chồng dừng lại trước ngôi nhà trong khu quy hoạch mới của thành phố gồm toàn những biệt thự nhỏ, xinh xắn. Ngôi nhà chị đã mường tượng nhiều lần, không cách xa khu chị ở là bao nhiêu, nhưng chị không có can đảm đi ngang qua một lần cho biết. Chi sợ! Lan bấm chuông, một người đàn bà lớn tuổi, chừng là người giúp việc ra mở cổng. Hai người bước vào sân.

Bài xem nhiều