Vẻ đẹp của cái đạm trong thơ Trần Nhân Tông

Thơ Trần Nhân Tông chỉ còn lại hơn ba chục bài. Trong đó nếu tạm gác lại những bài về thế tục, sáng tác khi ông ở cương vị một thi nhân – hoàng đế đang nắm trong tay vận mệnh cả giang sơn xã tắc, cả sự an nguy của dân tộc, số bài được làm với cái tâm, cái tứ, cái nhìn, cái cảm của thi nhân – thiền gia cũng chỉ chừng hai chục bài.

Cảm nghĩ về ngày Đại lễ Phật đản

Ngày nay, lễ Phật Đản đã trở thành một Đại lễ của Liên Hiệp Quốc. Mừng thay, nhân loại đồng tu! Những chân lý gì...

Triển lãm thư pháp “Thần Kinh Nhị Thập Cảnh” thơ của Hoàng đế Thiệu...

Chiều 01/8/2023 tại Trung tâm Văn hóa Phật giáo Liễu Quán (15A Lê Lợi, Huế); Sở Văn hóa và Thể thao tỉnh Thừa Thiên...

Quét lá

Hồi còn là một chú tiểu, mỗi sáng sớm tôi phải quét lá rụng trong vườn chùa. Chùa tôi nằm ở vùng rừng núi nên khuôn viên rộng lắm. Vườn lại toàn những cây cổ thụ, nên cứ mỗi đêm gió thổi thì sáng ngày lá rụng đầy sân.

Mưa…

(LQ) Mấy hôm nay trời mưa vần vũ, từng làn, từng làn hối hả xô nhau rơi đều, ngọt lịm. Mưa rơi thành dòng...

Giới thiệu sách: Erich Wulff ‘Vietnamesische Versöhnung’ : Hoà giải Việt – Một chuyến...

Đây là tác phẩm cuối cùng của Giáo sư Y khoa Erich Wulff (1926-2010) ghi lại những cảm nhận nhân chuyến đi thăm lại Việt Nam vào tháng 5/2008, được xuất bản vào tháng 5/2009 kịp trước khi Ông lâm bệnh nặng và qua đời vào ngày 31/1/2010 tại Paris.

Cửa người

Năm 1984, tôi mê một cô gái ở “phố nhà binh”, cô này con quan, gia đình nề nếp, kỷ cương như trại lính. Bố mẹ cô ấy phong phanh biết chuyện yêu đương của con gái, họ ra lệnh cấm trại, nội bất xuất ngoại bất nhập. Thỉnh thoảng tôi đạp xe lướt qua lướt lại, đeo kính đen, liếc trộm từ xa. Năm thì mười hoạ may thì nhìn thấy cô ấy đứng ở cửa.

Chương trình nghệ thuật "Cửa Phật từ bi": Khi sư thầy lên sân khấu...

Trong các khóa tu ở chùa, các Tăng/Ni thường hay dùng kinh sách, các buổi thuyết pháp… để chuyển tải giáo lý đến những người học Phật. Tuy nhiên chư Tăng chùa Hoằng Pháp (huyện Hóc Môn, TPHCM), ngoài các cách trên còn thông qua các tiết mục văn nghệ để chuyển tải lời Phật dạy.

Quê nhà tôi, chiều khi nắng êm đềm… (tùy bút)

(LQ) Mới đây, chúng tôi về thăm một miền quê bên dòng sông Ô Lâu xanh ngát vào một buổi chiều còn nồng nắng hạ. Trước mặt là sông, xung quanh là vườn tược, xa hơn là đồng lúa; không có khói bụi, không còi xe, chỉ có lá rì rào. “Ôi chiều quê, chiều sao xiết êm đềm!”. Ngồi ngoài vườn, gió thoảng, trên cao trời xanh nhẹ, mây trắng bay. Hạnh phúc đến thật tự nhiên. Chúng tôi, không ai bảo ai, như văng vẳng từ trong tâm tưởng bài hát Chiều quê của Hoàng Quý, và trong niềm xúc động nhớ về một thời thơ ấu thanh bình, thánh thiện, mọi người cùng lẩm nhẩm hát: “Quê nhà tôi, chiều khi nắng êm đềm…”

Bài xem nhiều