Nghĩ từ không gian ẩm thực chay
Khó có thể hình dung nỗi ở thế kỷ @ này, trên con đường nhựa ngay tại trung tâm thành phố, nơi đẹp nhất bên dòng sông Hương lại có một không gian dân dã với những túp lều tranh, giàn bầu giàn mướp, ao vườn và những cây ăn quả đầy trái. Vậy mà điều đó đang xảy ra. Đó là không gian ẩm thực chay, một trong những sinh hoạt của Tuần lễ Văn hoá Phật giáo kính mừng đại lễ Phật đản, bắt đầu từ ngày khai mạc Tuần lễ Văn hoá Phật giáo, 3-4 âm lịch, kéo dài đến hết 15-4 âm lịch, ngày Đức Phật đản sinh.
Huế – Thiền
Tôi đi trên những con đường Huế không còn thâm u trầm mặc như xưa, nhộn nhịp xe và người, và du khách. Dừng chân bên Liễu quán ven sông Hương. Một bên là đường Lê Lợi.
Âm vang lời kinh cầu
Cô thư ký dìu chị đến ngồi trên chiếc băng đá ngoài hành lang. Cố trấn tĩnh, chị rút khăn tay chấm mồ hôi mà nghe những giọt nước mắt mằn mặn cứ tuôn trào. Chị ngồi yên lặng trong tư thế hai tay buông thõng, lưng thẳng cao. Một lúc, chị lại hít vào thật sâu rồi nhẹ nhàng thở ra như vị thầy từng dạy trong một buổi tu tập thiền. Nhưng chỉ được giây lát trái tim chị lại gấp gáp mệt nhọc. Mồ hôi ướt đẫm đến mệt lả. Cúi dựa vào vai cô thư ký, đầu óc chị bắt đầu quay cuồng trong suy nghĩ miên man.
Đi tìm dòng sông trong huyền thoại Thiền sư Liễu Quán
Trong tôi, giòng sông trở thành một thúc bách ám ảnh trong một thời gian khá dài . Giòng sông là một ẩn dụ . Sông , suối hay khe đây? với 300 năm biết bao vật đổi sao dời , sông biến thành suối hay khe cũng là chuyện thường tình
Những bất cập trong bản Hiến chương Giáo hội mới tu chỉnh
(LQ) Nhân dịp Đại hội Phật giáo toàn quốc lần thứ VII, báo VNN có đăng bài “Giáo hội Phật giáo Việt Nam phát...
Thay lời dẫn cho thơ của Phạm Công Thiện "TRÊN TẤT CẢ ĐỈNH CAO...
Anh đã ra đi từ đó, từ thời buổi hỗn mang. Trong từng khoảnh khắc sát na, từng quãng liên tục vi tế của hạt bụi, anh từ chối chính mình. Khi mọi người ca tụng anh như một thiên tài, anh vất bỏ thần tượng để đi như một tên lãng tử vô lại. Khi người đời khinh miệt, khi những người thân yêu thù ghét, căm hận, anh đốt lửa soi đường độc hành bằng ánh sao Mai lẻ loi.
Hướng về miền Trung
*Miếng khi đói, gói khi no, của tuy tơ tóc, nghĩa so nghìn trùng
Danh hoa xứ Huế nay còn mất…
Huế xưa là thủ phủ đất Nam Hà (1558-1774) rồi trở thành kinh đô của nước Việt Nam vào thời Nguyễn (1802-1945) Thịnh thời hơn 300 năm, biết bao kỳ hoa dị thảo khắp mọi miền tụ hội về Huế khoe sắc phô hương nơi ngự uyển, danh viên. Trong rừng hương sắc đó, người Huế quý chuộng nhất các danh hoa:
Một ngàn năm: nhiều giấc mộng trong một giấc mơ
"Cầm viên gạch trên tay, tôi thấy rất nhiều giấc mộng trong chỉ một giấc mơ:
Suốt một ngàn năm, tôi chưa hề mơ làm vương làm tướng,
Chỉ mơ làm một người lính già giữ mãi một Thăng Long. "
Bài Ca Vọng Cổ (tặng những người còn ca và còn nhớ vọng cổ)
Với những người Việt phải sống xa quê hương, tình yêu quê hương đất nước luôn luôn vừa thiêng liêng, cảm động lại vừa giản dị và cụ thể. Nhiều khi, trong cuộc sống bận rộn của chúng ta, chỉ cần nghe một giọng nói, một câu hò, hay thấy một tà áo dài, một bông hoa cam, hoa bưởi, hay thậm chí, chỉ thấy một ngọn rau răm, rau dấp... cũng đủ làm cho ta bồi hồi xúc động, mắt rưng rưng lệ... Bài viết sau đây sẽ cho quý độc giả thấy được, lòng tự hào và tình yêu quê ngoại Việt Nam đã được ngự trị và được ấp ủ một cách chân thành, cảm động trong tâm hồn mộc mạc của một người Việt lai Phi, sống cô đơn tại một vùng rừng hoang vu, viễn tây của Phi Châu.
