Đạo tình

Điều may mắn để khám phá Huế của tôi đến từ cơn nắng nóng gay gắt trong một chuyến đi chiều. Rất gần gũi và rất thật, đó là mồ hôi đẫm áo, đó là hai chữ Đạo Tình.

Một bảo tàng nghệ thuật tinh hoa của dân tộc

Nếu như có một bảo tàng mỹ thuật Phật giáo để sưu tập, bảo quản và trưng bày giới thiệu các tác phẩm mỹ thuật Phật giáo một cách hệ thống thì tốt biết bao! Mặt khác, cũng có thể kêu gọi sự cung tiến của các cá nhân mà tôi tin rằng sẽ rất được hưởng ứng. Một việc cấp bách nữa là quy tập các di sản “trôi nổi” hoặc đang nằm rải rác ở các địa phương khó bảo vệ, bảo quản.

Tâm Phật

Hiếm có ai giảng về Phật pháp hay như bà chủ chỗ trọ của tôi. Bà có giọng nói nhỏ nhẹ, đi đứng chậm...

Quảng Điền quê hương tôi

“Quê hương nếu ai không nhớ, sẽ không lớn nổi thành người”, hai chữ quê hương thật đẹp. Trong mỗi chúng ta ai cũng có một khoảng riêng trong tâm mình để dành cho quê hương.

Bông mai nở muộn của thiền sư Mãn Giác

(LQ) Bài kệ của thiền sư Mãn Giác, từ thế kỷ thứ XI, mà tiếng ngân của hai câu kết còn âm vang đến...

Mưa núi trọ mây ngàn (*)

Bạn sẽ quan tâm về điều gì nhiều nhất khi đến một vùng đất mới? Có phải chăng là thiên nhiên và con người? Tôi nghĩ, đó sẽ là câu trả lời của số đông! Lắm khi, ta có thói quen được im lặng (hẳn nhiên, ai ai cũng có quyền được im lặng) khi ngồi trên mấy chuyến xe cho những hành trình dài mây giăng hay mưa phủ

Cũng chỉ là TRĂNG*! (nhân đọc lại Thơ Ðường)

"Rồi bỗng hôm nay gặp lại vầng trăng trên biến "thiên nhai cọng thử thì“. Vui như được uống một chung trà với cố nhân thân thiết, hoát nhiên thấy mình như kẻ lên đường học đạo… ( tri âm tri kỷ) mà hành trang là một vầng trăng tròn đang lơ lửng trên đại dương mông mênh, nơi đó ranh giới giữa ta với người không còn nữa, một vầng trăng hội ngộ… xa gần có nhau."

Tiếng chuông Hòa Bình trên núi Ngũ Phong

Dường như xứ Huế là cuộc đất thiên định từ xa xưa đã sớm mang nặng duyên phận với Phật giáo, để rồi tiền nhân đến đây khai sơn lập cảnh dựng nên những ngôi cổ tự cùng những tiếng chuông đồng ngân vọng nhạc thiền siêu niệm.

Nam mô a di đà Phật

"Lên chùa bẻ một cành sen. Ăn cơm bằng đèn đi cấy sáng trăng". Đầu xuân đi vãn cảnh chùa, một việc được cho là rất quan trọng mở đầu năm mới của nhiều người Việt Nam. Họ cho rằng đi lễ đầu năm sẽ tẩy rửa những gì không tốt của năm cũ và mang lại một năm mới nhẹ nhàng, thanh bình hơn. Gia đình tôi cũng vậy, cứ vào mùng Một hàng năm cả nhà lại cùng nhau đi chùa thắp hương, cầu xin một năm mới an khang thịnh vượng.

Hương hoa sói (Gởi những người yêu hoa)

Trên đĩa hoa đủ sắc, đủ hương mà người dân làng tôi thành kính dâng cúng Phật bao giờ cũng được điểm vào đó những nhành hoa sói, nhằm tôn thêm vẻ đẹp cho cả đĩa hoa. Khi mới nụ, hoa có màu trắng xanh, lúc gần nở thì trắng ngần như những hạt gạo.

Bài xem nhiều