Thơ Vu Lan: Một thời muối quẹt, mắm kho

      Một thời muối quẹt, mắm kho                                    ...

Cảm ơn vô thường

Cảm ơn vô thường đã cho chúng ta sự tồn sinh, cảm ơn vô thường đã cho chúng ta sự trưởng thành lớn dậy, cảm ơn vô thường đã cho chúng ta sức sống diệu kỳ… vô vàn lần cảm ơn vô thường!

Ca Dao Mẹ

                    À ơi hãy ngủ đi con Dư âm lắng đọng tưởng còn đâu đây Ca dao Mẹ hát mỗi ngày Đong đưa chiếc võng ru say giấc...

Một lần qua sông

"Một lần qua sông, chợt thảng thốt nhận ra mình cũng chưa hiểu hết mình, cũng xa lạ với chính mình, ngay cả cảm giác trong lòng Tinh Châu là cố hương, mình cũng bị đánh lừa bởi cái gọi là: Ngày đêm lòng đau đáu một nỗi nhớ Hàm Dương…! Tưởng là xa lạ mà hóa thân quen, tưởng là quê người mà hóa ra từ lâu trong lòng đã là máu thịt… Cho nên, “qua sông” một lần là để một lần thấy ra cảm giác thật của lòng mình. Một lần qua sông, một khoảnh khắc đốn ngộ..."

Mẹ gói mùa xuân vào lá biếc

                Con hứa mãi vẫn không về kịp Tết Mẹ ơi, năm lại sắp hết nữa rồi Nồi bánh tét cả một đời mẹ nấu Chờ con về...

Hình tượng con rắn trong Phật giáo

Đến bất cứ ngôi chùa Khơme nào chúng ta cũng có thể nhìn thấy biểu tượng con rắn nhiều đầu được trang trí ở các góc mái, lan can, cột cờ...Về hình thể, con rắn được tạo hình tượng gần giống như con rắn hổ mang với cái mang phình ra rất to. Trong cái mang này có nhiều đầu rắn, 9 hoặc 7 hoặc 5, nhưng thường là 7 đầu.

Có Thầy trong con rồi, con không còn lo sợ

(LQ) Bạn hiền ơi,   Chủ nhật, quán niệm ở xóm Hạ về, tôi đi một mình lên xóm Thượng. Con đường một ngày cuối thu...

Dư hương một bát tất niên

Buổi chiều đó, gương mặt thời gian như hiển hiện thật lâu, khắc khảm một năm những buồn vui được mất cho những ưu phiền tan đi như làn gió và chỉ để còn giữ lại cõi lòng thơm thảo vô ưu...

Minh tinh Thẩm Thúy Hằng – Từ màn bạc đến cửa Phật từ bi

Buổi chiều của đời nghệ sĩ như một bữa tiệc tàn trên sân ga cuối cùng của cuộc đời. Bao nhiêu cẩm bào, ngai vị, xa hoa gấm vóc cũng trả lại hết cho đời. Người nghệ sĩ sẽ lui về nơi ẩn náu của mình, như truyền thuyết về loài chim Phượng Hoàng trong thần thoại Ấn Độ.

Một ngày vui trên ngọn…sầu…đông!

"Có hai hay ba điều tầm thường trong một ngày tưởng sẽ qua mau, nhưng bỗng dừng lại mãi mãi ... giữa vui và buồn". Nếu có một thứ chi được gọi là nhẫn nại, chịu đựng, âm thầm, ấp ủ và gánh trọn cả chuỗi thời gian đằng đẳng trước sau của cõi đời nhân thế trên trái đất này, thì phải nói đó là mái nhà xưa của Huế !

Bài xem nhiều