Sắc – Không

              tôi không nói.  nhưng, dường như em hiểu có là không.  không.  có.  có là không cả hạnh phúc chắc chi là vĩnh cửu trải trang  xong,...

Năm mới thiền với cái loa

Đây thôn Liễu Hạ. Quê tôi bên cạnh sông Bồ. Có những cặp loa truyền thanh công cộng làm việc bốn mùa Xuân, Hạ, Thu,...

Vợ Huế

Mẹ tôi là người Huế. Ngày còn trẻ, ba tôi nổi tiếng là người đào hoa, tính lại thích tự do bay nhảy. Vậy mà, trong thời gian lưu lạc làm ăn nơi đất Thần Kinh thơ mộng, ba đã "chân đi không đành” khi "gặp cô gái Huế” là mẹ tôi bây giờ. Không biết ba đã tỉ tê những gì mà mẹ tôi chịu rời bỏ quê cha đất tổ theo ba về cái nơi thừa nắng thừa gió này làm nàng dâu xa xứ.

Lằn roi

Tôi là đứa con duy nhất của gia đình. Vừa sinh tôi ra được bốn tháng thì cha mất sau một tai nạn. Mẹ còn rất trẻ, hạnh phúc cuộc hôn nhân như còn phảng phất đâu đây.

Nam mô a di đà Phật

"Lên chùa bẻ một cành sen. Ăn cơm bằng đèn đi cấy sáng trăng". Đầu xuân đi vãn cảnh chùa, một việc được cho là rất quan trọng mở đầu năm mới của nhiều người Việt Nam. Họ cho rằng đi lễ đầu năm sẽ tẩy rửa những gì không tốt của năm cũ và mang lại một năm mới nhẹ nhàng, thanh bình hơn. Gia đình tôi cũng vậy, cứ vào mùng Một hàng năm cả nhà lại cùng nhau đi chùa thắp hương, cầu xin một năm mới an khang thịnh vượng.

Một thời làm điệu

Ngày còn cái chỏm xinh xinh trên đầu, tôi cứ ngây ngất nhìn quý thầy đắp y vàng làm lễ mà ao ước. Mỗi khi trông quý thầy đắp y là tôi lại tính nhẩm coi còn bao lâu nữa tôi mới được diễm phúc khoác chiếc y vàng đó. Chỉ đơn giản như thế mà cũng trở thành ước mơ của một chú tiểu

Niệm Phật với con

Thời thơ ấu, giấc ngủ của tôi thường chìm trong tiếng niệm Phật của bà nội. Tiếng niệm Phật trầm trầm êm dịu của bà trong những chiều mưa ủ dột hay những đêm trăng sáng, trong những tối hạ nồng nóng bức hay đêm xuân mát mẻ, hình như đã đi sâu vào trong tâm thức của tôi còn hơn những lời mẹ ru

Sống đời Bát-nhã

Pa... ra... mi... ta. Dạ, đúng rồi đó! Pa-ra-mi-ta... có phải là ba la mật đa không hở ba? Ông bố chỉ cần nghe tín hiệu "ba la mật đa" là đã cảm thấy trí óc và toàn thân máy động như nhà vắng lâu ngày có người tới gõ cửa.

Thơ Vu Lan: Một thời muối quẹt, mắm kho

      Một thời muối quẹt, mắm kho                                    ...

Nguyễn Bỉnh Khiêm nhà thơ mây trắng

(LQ) Trong Thi nhân Việt Nam, Hoài Thanh nói về thơ: “Từ bao giờ đến bây giờ, từ Homere đến Kinh Thi đến ca...

Bài xem nhiều