Xóm biển

"Những căn nhà của dân chài xóm biển, Vách gỗ xiêu, khung cửa sổ khép hờ, Nhà ở đây và biển ở ngoài kia, Nghe biển thở ngày đêm trong tiếng sóng. Người đi vắng nên biển bờ cũng vắng, Thuyền ra khơi, thuyền còn lại nghỉ ngơi, Nằm trên bờ mặc sóng vỗ chơi vơi, Thuyền im lặng, hình như buồn nhớ biển?"

Một lần qua sông

"Một lần qua sông, chợt thảng thốt nhận ra mình cũng chưa hiểu hết mình, cũng xa lạ với chính mình, ngay cả cảm giác trong lòng Tinh Châu là cố hương, mình cũng bị đánh lừa bởi cái gọi là: Ngày đêm lòng đau đáu một nỗi nhớ Hàm Dương…! Tưởng là xa lạ mà hóa thân quen, tưởng là quê người mà hóa ra từ lâu trong lòng đã là máu thịt… Cho nên, “qua sông” một lần là để một lần thấy ra cảm giác thật của lòng mình. Một lần qua sông, một khoảnh khắc đốn ngộ..."

Lan rừng

Không biết từ bao giờ, trên vỉa hè trước công viên Thương Bạc hình thành một địa điểm bán lan. Đó là lan rừng được lấy từ rừng Trường Sơn của các tỉnh Daklak, Gia Lai (do người Việt buôn về). Và từ Nam Đông, A Lưới, Khe Sanh và cả Lào nữa do đồng bào dân tộc đem bán.

Hoa sứ

Dưới cái nắng nhẹ chuyển mùa tháng Ba không đủ tạo cho mọi người cảm nhận oi bứt mà ngược lại, cùng với dòng...

Hành trình về đất Phật: Tây du ký sự kỳ 6, Khóa thiền 10...

Ngày 30-6 đến 10-7   Thế là chúng tôi ngày ngày thức dậy vào lúc 4 :00 và bắt đầu thực tập từ 4 :30 đến...

Hướng về miền Trung

*Miếng khi đói, gói khi no, của tuy tơ tóc, nghĩa so nghìn trùng

Đức Phật – Một con người lịch sử.

Mọi tôn giáo và triết thuyết đều không phải ảy sinh trong chân không, mà là trong bối cảnh lịch sử - xã hội nhất định. Đạo Phật là một đạo giải thoát, xuất hiện trong bối cảnh lịch sử - xã hội của Ấn Độ cổ đại, bị chi phối bởi giáo điều của Bà-la-môn giáo.

Duyên Của Vô Thường

              Vì người ta hiểu vô thường Vì duyên trân quý mùi hương ánh vàng Vì lời thanh diệu nhân gian Vì đêm ngà ngọc hội ngàn ánh...

Nói với chính mình

Chẳng phải mỗi nụ cười mình cho đi đều nhận lại được một nụ cười. Trách sao được khi cuộc đời này vốn đã có hàng muôn lý do để cái gọi là “nụ cười” của mình sẵn sàng trở thành số không hay một biểu tượng nào đó của sự nhạt nhẽo, vô duyên và lắm khi đáng ghét. Cười được thì cứ cười, đừng quá nặng nề với cho-nhận, ta-người..., đời sẽ vui hơn.

Ông Bụt khóc

Con thương Bụt lắm, nhưng con không khóc trước mặt Ngài. Vả lại, con cũng không bao giờ khóc trước mặt ai hết. Con khóc một mình, khóc rưng rức, khóc thầm lặng, khóc cho vơi nỗi sầu. Căn phòng con nhỏ quá, bốn bức tường vây kín lấy con, khép chặt lấy con. Không ai biết con khóc.

Bài xem nhiều