Pho tiểu thuyết Hồng Lâu Mộng đi từ cõi mê đến bến bờ giác...
Giả Bảo Ngọc từ một viên đá không đủ tài vá trời bị vứt bỏ dưới chân ngọn núi đã biến hình nhập vào hồng trần, quả thực từ xưa nay người ta thấy đây đúng là con người đệ nhất “dâm mê” trong thiên hạ.
Giọt lệ và hạt sương
Trong những trang kinh tả cảnh giới đẹp đẽ trên cõi Cực Lạc của Phật A Di Đà, có đoạn: “Bỉ Phật quốc độ...
Tìm mãi một lời rao
Trời về chiều, nắng dịu dần, không gian trở nên trong sạch hiền hòa, da trời mờ xanh, từng cụm mây bạc mây hồng...
Tiếng chuông đêm
"...Trong tiếng chuông đêm lạnh lùng giá buốt, tôi vẫn một mình ngồi đó. Tiếng chuông ngân dài đều đặn. Tôi sinh ra lạnh lùng với âm thanh vốn chừng quen thuộc, rồi tiếng chuông một lúc một thưa dần..."
Chiêm ngưỡng sen trên cổ vật
(PGVN) Sáng 14-5, tại Bảo tàng Lịch sử quốc gia (số 1 Tràng Tiền, Q.Hoàn Kiếm, Hà Nội) khai mạc trưng bày chuyên đề “Sen trên cổ vật”.
Bài thơ viết dâng Mạ
Nơi phương trời Tây xa xăm -
- tuyết rơi lạnh lẽo -
Nắm tay mạ trong cơn đau -
- bàn tay 85 năm da mồi...
Con người trong thơ thiền đời Lý
“Văn học là nhân học” (M.Gorki). Văn học phản ánh hiện thực cuộc sống và góp phần cải tạo cuộc sống. Hiện thực cuộc sống bao giờ cũng đa dạng, muôn màu muôn vẻ. Văn học phản ánh hiện thực tức phần nào đề cập đến cuộc sống với vận mệnh con người cụ thể. Ở đó, con người vừa là trung tâm chủ thể sáng tạo văn học nghệ thuật, vừa là đối tượng khách thể để văn học nghệ thuật nhận thức, chiêm nghiệm và phản ánh.
Tưởng nhớ Chị Hà Thanh
hạt mưa long lanh
rơi
tiếng cười
tiếng khóc
tiếng thở dài
tiếng ấm trong
tiếng Huế êm
một thời qua bến
Hương giang khuấy nước đò đưa
có giọng hát Hà Thanh...
Qua chơi cõi khác
Hạt bụi lang thang* từ vô thủy
Bay về sương khói cõi vô chung
Là xong một kiếp phong trần khách
Còn lại bài thơ thở tuyệt...
Ngựa trắng đầu non
Thừa Thiên Huế là một dải đất hẹp, núi vươn ra tận biển, còn biển thì cũng lấn vào sát núi và hình thành đầm phá. Trời, mây, núi, biển tạo nên một cảnh quan vô cùng ngoạn mục. Địa hình thì chia cắt, nhưng sông Hương - cùng với phụ lưu sông Bồ và sông Truồi – xuôi dòng qua suốt mọi miền, như là một sự thống nhất ngọt lành và lãng mạn. Ở đầu nguồn của những con sông đó, là núi Bạch Mã.
