Truyện cổ Phật giáo: Niệm Phật
Ngày xưa, có một phú ông rất sùng mộ đạo Phật. Phú ông xuất tiền xây cất một ngôi Chùa cực kỳ nguy nga...
Giếng của trời
"...Tận chốn sơn cùng thủy tận, sao lòng không cảm thấy dửng dưng mà còn ước chi có ngày ở lại! Trên đỉnh non cao hẻo lánh sao có một trái tim thuần khiết! Thuần khiết trong ngần như nước giếng, cái giếng nằm ẩn khuất trong vườn trời..."
Tưởng nhớ Chị Hà Thanh
hạt mưa long lanh
rơi
tiếng cười
tiếng khóc
tiếng thở dài
tiếng ấm trong
tiếng Huế êm
một thời qua bến
Hương giang khuấy nước đò đưa
có giọng hát Hà Thanh...
Nghĩ từ không gian ẩm thực chay
Khó có thể hình dung nỗi ở thế kỷ @ này, trên con đường nhựa ngay tại trung tâm thành phố, nơi đẹp nhất bên dòng sông Hương lại có một không gian dân dã với những túp lều tranh, giàn bầu giàn mướp, ao vườn và những cây ăn quả đầy trái. Vậy mà điều đó đang xảy ra. Đó là không gian ẩm thực chay, một trong những sinh hoạt của Tuần lễ Văn hoá Phật giáo kính mừng đại lễ Phật đản, bắt đầu từ ngày khai mạc Tuần lễ Văn hoá Phật giáo, 3-4 âm lịch, kéo dài đến hết 15-4 âm lịch, ngày Đức Phật đản sinh.
Ước nguyện mùa xuân
Mùa xuân thì thầm gõ cửa muôn nhà. Đất trời thay chiếc áo mùa đông buồn tê tái. Xuân đến mở cánh cửa tình yêu, gõ vào trái tim dạt dào khát vọng.
……Bùi Giáng và những ngày xưa ấy
Năm 1973, lúc chiến tranh còn phủ trùm khắp miền Nam, tuy loạn ly, nhưng phong trào văn học và văn nghệ miền Nam...
Tâm Huế 3
Chùa Từ Vân lặng lẽ đón hai người khách cũ đã mệt nhoài vì sương nắng đường xa. Trí Hải và lão bộc âm thầm khăn gói lên đường tìm sư Trúc Lâm. Vẫn chỉ là núi rừng và khung cảnh cũ nhưng cái lạnh của núi rừng nhức buốt từng thớ thịt mà sư Trúc Lâm vẫn tham thiền trong tư thế kiết già với mảnh áo choàng đơn sơ. Đợi đến ngày thứ ba, Trí Hải mới đến bên nhà sư lên tiếng:
Nghệ thuật Phật giáo
Chúng ta không đi xa hơn để nói về mối tương quan khắng khít của cái đẹp (Mỹ), cái thật (Chân) và cái tốt (Thiện). Ở cuối con đường làm người, thành tựu được mức độ cao tột mà con người có thể tự hoàn thiện cho chính mình, có lẽ ba cái đó sẽ hợp nhất được.
Thương em ta trổ hoa cười….
Muốn kể em nghe về một nhánh vô thường, mà bận bịu bấy chầy chưa kịp kể. Nay nghe chừng cành hữu hạn phần...
Dấu chân thầm lặng
Mẹ! Chỉ một tiếng gọi nhẹ nhàng thôi, nhưng sao âm vang của nó thân thương vọng mãi tận sâu thẳm lòng người. Mà chắc chắn rằng ai trong thế gian này cũng muốn suốt cuộc đời mình trên làn môi không bao giờ mất đi tiếng gọi thân thương ấy. Làm sao nói hết hạnh phúc của nó, một chú tiểu trên trán còn để chỏm, hôm nay lại được cất lên tiếng gọi thiết tha muôn đời đó.
