Những câu chuyện đạo: 4. Lòng ganh ghét của ngoại đạo
Xưa có một ông Vua tên là Cấm Mỵ sanh được người con gái tên là Ma Lê Ni. Khi tuổi đã lớn, nàng thường cúng dường 500 vị Bà-la-môn, không ngày nào quên lãng. Lúc bây giờ đức Phật Ca Diếp ở trong một khu vườn gần đó, Công chúa thường hay đi dạo chơi, nhưng mỗi khi đến khu vườn ấy, thời các người theo hầu đón lại không để vào. Nàng liền hỏi rằng :
Ngồi yên
Trời rất Huế bạn ơi ...
Thiền kiểng
Người đứng ngoài nhìn vào, đó là một khu rừng nhỏ. Nét xa xăm và cô tịch của dáng rừng tạo nên do những...
Đời lữ khách-Một kiếp người mộng ảo[1]
"Hương đất trời trổi khúc, hóa hiện những phương trời viễn mộng. Kiếp người như cánh nhạn chiều thu, thở hương đất, uống khí trời, dưỡng chí chân nhân. Hãy bắt đầu từ nơi không bắt đầu và kết thúc từ nơi chẳng kết thúc. Kiếp người mênh mang mà rõ ràng giữa chiêm bao mộng mị."
Ăn tết nơi mô?! (*)
Tháng giêng ăn tết ở nhà…
Cuối cùng, sau bao lần lầm thầm mơ ước một mình, nhiều lần ấp úng bâng quơ, nhiều phen...
Câu chuyện đầu năm: Động cửa Thiền
Đầu xuân, chùa làng nghi ngút hương trầm, thiện nam tín nữ chen chúc nhau vào chánh điện dâng hương bái Phật. Người ra kẻ vào ngược xuôi như bất tận, mặt ai nấy đều vui tươi phấn chấn, y rằng cuộc đời này không hề có đau khổ lo toan.
Hoạt động văn hóa nghệ thuật dịp Tết Giáp Ngọ tại Huế
Chào mừng Xuân Giáp Ngọ 2014 trên địa bàn toàn tỉnh Thừa Thiên Huế sẽ diễn ra nhiều hoạt động nghệ thuật nhằm phục...
Cảm ơn vô thường
Cảm ơn vô thường đã cho chúng ta sự tồn sinh, cảm ơn vô thường đã cho chúng ta sự trưởng thành lớn dậy, cảm ơn vô thường đã cho chúng ta sức sống diệu kỳ… vô vàn lần cảm ơn vô thường!
Cư sĩ, Người là ai
Sáng nay, đồi Trị Liệu thật mát mẻ, những tia nắng mùa hè chưa khiến cho không khí trở nên ngột ngạt, trái lại càng tăng thêm vẻ tinh khôi mầu nhiệm. Tiếng ve râm ran kéo dài như mở con đường trở về nguồn cội. Sau mùa Phật đản kỷ niệm thật đầy, bây giờ ngồi và nhớ lại vài chuyện hôm trước, lòng vẫn ngập tràn những hạnh phúc và xúc động, cứ như mọi thứ vừa xảy ra chỉ độ nửa giờ trước đó.
Từ những câu ca dao: 1. "Sông sâu sào ngắn khốn dò, người khôn...
Sông sâu gợi hứng cho cái khôn ngoan, sâu sắc của người khôn. Cái sâu thâm viễn của cái khôn ngoan của con người cũng như cái sâu tận đáy của giòng sông bị nước bao phủ, khó dò, khó thấy. Người khôn ngoan thường sống với nội tâm, với cái biết thâm viễn của họ. Họ biết nhiều, biết rõ mọi sự mọi vật, nhưng họ ít nói! Vì sao người khôn ít nói?
