Những mẫu chuyện đạo: 1. Con voi dễ thương
Ngày xưa, một vị Vua có một con voi rất dễ thương nhu mì, không bao giờ hại ai và vì vậy được đặt tên là con voi “Dễ thương”. Thật vậy, ai thấy con voi này cũng đem bụng thương mến và người nài nuôi voi cũng thường khoe với mọi người là con voi này không bao giờ hại một ai, không bao giờ tỏ ra khó tánh , nổi nóng.
Một hôm, có một bọn côn đồ họp gần chỗ voi Dễ thương ở và voi Dễ thương nghe bọn chúng nói :
Gọi tiếng muôn trùng
Từng cánh chim vội vã bay về, tìm lại tổ ấm sau một ngày bay xa, tìm thức ăn…Bầu trời đẹp quá, nên thơ, huyền ảo, mông lung dù trải qua bao chập chùng mưa nắng thất thường.
Bùi Giáng và những ngày xưa ấy
Năm 1973, lúc chiến tranh còn phủ trùm khắp miền Nam, tuy loạn ly, nhưng phong trào văn học và văn nghệ miền Nam...
Cũng chỉ là TRĂNG*! (nhân đọc lại Thơ Ðường)
"Rồi bỗng hôm nay gặp lại vầng trăng trên biến "thiên nhai cọng thử thì“. Vui như được uống một chung trà với cố nhân thân thiết, hoát nhiên thấy mình như kẻ lên đường học đạo… ( tri âm tri kỷ) mà hành trang là một vầng trăng tròn đang lơ lửng trên đại dương mông mênh, nơi đó ranh giới giữa ta với người không còn nữa, một vầng trăng hội ngộ… xa gần có nhau."
Trần Tế Xương – Thiện tri thức?
Sinh ra và lớn lên trong buổi giao thời, lúc Nho giáo đang bị suy tàn vì làn sóng tham chiếm thuộc địa của thực dân Pháp và thay vào đó là một chế độ thực dân nữa phong kiến. Lúc mà tiếng nói của các nhà Nho không còn oai thế nữa, có chăng cũng chỉ dưới uy quyền của các ông Tây, bà Đầm:
Ai điên, ai tỉnh?
Đôi khi xuống phố thấy người điên đứng giữa đường chỉ chỏ, nói nhảm rồi la hét, ta thấy cảm thương cho thân phận bất hạnh của người đã mắc phải căn bệnh quái ác! Ta cũng cám cảnh khi thấy vẻ điên loạn càng khiến mọi người phải sợ hãi, xa lánh người bệnh đó.
Mưa núi trọ mây ngàn (*)
Bạn sẽ quan tâm về điều gì nhiều nhất khi đến một vùng đất mới? Có phải chăng là thiên nhiên và con người? Tôi nghĩ, đó sẽ là câu trả lời của số đông! Lắm khi, ta có thói quen được im lặng (hẳn nhiên, ai ai cũng có quyền được im lặng) khi ngồi trên mấy chuyến xe cho những hành trình dài mây giăng hay mưa phủ
Bài Ca Vọng Cổ (tặng những người còn ca và còn nhớ vọng cổ)
Với những người Việt phải sống xa quê hương, tình yêu quê hương đất nước luôn luôn vừa thiêng liêng, cảm động lại vừa giản dị và cụ thể. Nhiều khi, trong cuộc sống bận rộn của chúng ta, chỉ cần nghe một giọng nói, một câu hò, hay thấy một tà áo dài, một bông hoa cam, hoa bưởi, hay thậm chí, chỉ thấy một ngọn rau răm, rau dấp... cũng đủ làm cho ta bồi hồi xúc động, mắt rưng rưng lệ... Bài viết sau đây sẽ cho quý độc giả thấy được, lòng tự hào và tình yêu quê ngoại Việt Nam đã được ngự trị và được ấp ủ một cách chân thành, cảm động trong tâm hồn mộc mạc của một người Việt lai Phi, sống cô đơn tại một vùng rừng hoang vu, viễn tây của Phi Châu.
Các loài dã thú kính trọng chánh pháp
Vị Tỷ-kheo đã già, gần 80 tuổi. Ngài dáng người nhỏ và ốm. Khuôn mặt chính nhăn nheo hình chữ nhật với những đường...
Nhớ hoài trăng núi cũ
Nhân hữu bi hoan ly hợp
Nguyệt hữu âm tịch viên khuyết
Thử sự cổ nan toàn
(…Người có buồn vui tan hợp
Trăng có tỏ mờ tròn khuyết
Từ xưa khó vẹn toàn)
