NSNA Trần Bích triển lãm "Đời sen 12": Sen hồng tỏa sắc
Triển lãm “Đời Sen 12 – Sen Hồng Tỏa Sắc” do Nhiếp ảnh gia Trần Bích tổ chức tại Trung tâm Dịch vụ và tổ chức thi đấu thể hao Đồng Tháp, F.Mỹ Phú, Cao Lãnh, Đồng Tháp. Thời gian triển lãm từ ngày 12 đến 17/10/2011 đã có hơn 10.000 lượt người đến thưởng lãm và mua ảnh.
Cảm ơn vô thường
Cảm ơn vô thường đã cho chúng ta sự tồn sinh, cảm ơn vô thường đã cho chúng ta sự trưởng thành lớn dậy, cảm ơn vô thường đã cho chúng ta sức sống diệu kỳ… vô vàn lần cảm ơn vô thường!
Con Thầy hiệu trưởng
Năm tôi học lớp 6, thi đậu vào trường công, thay vì học ở trường đó cho "le lói", tôi lại theo học tại một trường tư vì không tốn một xu học phí và lệ phí nào. Trường tư thục Văn Hóa đối với tôi là trường nhà. Trường nhà vì ông hiệu trưởng chính là... cha tôi. Tôi được diễm phúc làm con trai một vị thầy tài đức song toàn, làm một quý tử hiệu trưởng nghiêm khắc, đường bệ.
Khi tình yêu duy nhất của anh là cửa Phật
Nếu cô yêu Trịnh và tôn sùng những triết lý sống của người nhạc sĩ tài hoa này thì anh lại yêu cái nét...
"Kỳ nữ" Kim Cương – Kỳ 2: "Nỗi ám ảnh từ cái chết của...
Những câu chuyện trên đường cứu trợ
Một lần, tôi cùng chị và anh Phạm Phú Ngọc Trai đi ủy lạo những bệnh nhân tâm...
Nam mô a di đà Phật
"Lên chùa bẻ một cành sen.
Ăn cơm bằng đèn đi cấy sáng trăng". Đầu xuân đi vãn cảnh chùa, một việc được cho là rất quan trọng mở đầu năm mới của nhiều người Việt Nam. Họ cho rằng đi lễ đầu năm sẽ tẩy rửa những gì không tốt của năm cũ và mang lại một năm mới nhẹ nhàng, thanh bình hơn. Gia đình tôi cũng vậy, cứ vào mùng Một hàng năm cả nhà lại cùng nhau đi chùa thắp hương, cầu xin một năm mới an khang thịnh vượng.
Ngồi giữa nhân gian ..
BBT: Ngồi giữa nhân gian mà bình tâm chiêm nghiệm dòng chảy của nhân gian ta sẽ thấy được sự kỳ diệu của cuộc sống nhân gian, những đoản khúc thơ dưới đây chính là những khúc hát lặng thầm của một sinh linh bé nhỏ trong tận cùng của cõi nhân gian đầy trùng trùng ảo ảnh...
Chuyện thiền "Trời trống mây thì trăng mới sáng"
Một danh tướng về già muốn tặng thanh kiếm báu của mình cho một tướng quân ở xa. Ông giao trọng trách đó cho...
Một lần…và mãi mãi
Bãi biển mùa này vắng. Căn biệt thự song lập mà Thanh ở mãi đến hôm nay mới có người. Khách là một phụ nữ. Chiếc mũ rộng vành, cặp kính mát màu đen to bè che kín cả khuôn mặt khiến anh không đoán được tuổi tác. Không quá trẻ nhưng chắc cũng không già. Cứ nhìn phom người cô ta thì biết. Cao dong dỏng.Chiếc quần tây đen ôm lấy đôi chân thuôn dài.
Hành trình về đất Phật: Tây du ký sự kỳ 3
"Tàu chạy đến 5 giờ sáng mới tới Ayutthaya. Trời còn tối. Xuống tàu đi một đoạn khoảng 100m thì ra bến đò. Thành phố nằm bên kia sông. Đi đò lúc trời còn tối cũng gợi một cảm giác phiêu lưu lạ lùng..."
