Chùm thơ Vu Lan nhớ mẹ
Mỗi dịp Vu lan về, lòng người con xa quê luôn ngổn ngang hình ảnh của người mẹ nghèo ở quê; Chị Nguyễn Ngọc Mai (quê ở Tây Ninh) ngồi trên ghế đá trong sân chùa Pháp Vân (TP. HCM) đọc qua điện thoại cho mẹ nghe bài thơ do mình sáng tác, kết thúc, chị nhẹ nhàng nói: “Con tặng mẹ đó”. Bài thơ Dâng Mẹ chị viết trong một đêm thao thức nhớ mẹ không ngủ được. BBT giới thiệu bài thơ của chị và các tác giả khác gởi về nhân mùa Vu Lan.
Tưởng nhớ Chị Hà Thanh
hạt mưa long lanh
rơi
tiếng cười
tiếng khóc
tiếng thở dài
tiếng ấm trong
tiếng Huế êm
một thời qua bến
Hương giang khuấy nước đò đưa
có giọng hát Hà Thanh...
Chùm thơ "Hoa tâm"
QUÊ HƯƠNG TRONG TRÁI TIM
Mây trời trôi lãng du
...
Pháp Lạc Mùa Xuân
Mùa xuân theo mẹ lên chùa. Chuông ngân vang lạ. Pháp âm mầu nhiệm mang lại sự bình yên từ trong sâu thẳm. Con thấy Bụt trong từng nụ hoa, hạt sỏi, từng chiếc lá xanh vươn lên góc mái chùa. Con thấy bụt trong từng cái chấp tay nghiêm mật, từng dáng đi thật đẹp, thật nhẹ của các sư thầy, sư cô. Chao ôi! Phải chăng có một sự trao truyền vi diệu? Cho nên năng lượng an lạc từ nụ cười, từ những bước chân ấy giờ vẫn còn có mặt trong con.
Chuyện kể về một chiếc thuyền bỏ không
Nhận viết một bài trên chuyên mục văn hoá cho một tờ báo địa phương, tôi đang loay hoay chưa biết chọn đề tài gì. Vừa lúc cậu Liêm-bạn tôi-gọi điện rủ về chơi. Liêm là một trong số ít những người bạn còn lại từ thời cấp 3. Không gặp thường xuyên, có khi cả năm mới gặp một lần nhưng chỉ cần một bình trà ngon là râm ran câu chuyện không dứt, là có thể phơi bày gan ruột cho nhau chẳng chút e dè.
Bửu Chỉ – Mắt Huế trầm tư
Thật tình cờ tôi gặp con mắt còn lại ấy, trên trang bìa cuốn “Tranh Bửu Chỉ” được bày trên một quầy sách bên sông Hương. Đây là cuốn sách duy nhất phát hành, gồm những tác phẩm chọn lọc và những bài viết về Bửu Chỉ, sau khi ông mất (1948-2002). Tôi sững sờ bởi biết bao ký ức trở về, vì chính nơi đây, trong quán cà phê Thiên Đường, bên con nước mênh mang trôi, ngỡ Bửu Chỉ vẫn ngồi cùng những ý tưởng rạo rực trong con tim.
Sen vàng
Cứ hai ngày cô gái lại đến, mang theo một chục hoa Sen. Cô lặng lẽ quét dọn những cánh hoa rụng vương vải trên bàn thờ, dưới đất mà tôi chưa kịp dọn. Cô loay hoay súc bình rồi cắm hoa mới.
Chuyện thiền "Trời trống mây thì trăng mới sáng"
Một danh tướng về già muốn tặng thanh kiếm báu của mình cho một tướng quân ở xa. Ông giao trọng trách đó cho...
Cội tùng khuất bóng
Cội Tùng khuất bóng từ đây
Ba mươi tháng Sáu. Hạ ơi! Não lòng
Buồn trông Tứ Chúng tựu về
Hồng Ân ni tự bốn bề đau...
Huế – Thiền
Tôi đi trên những con đường Huế không còn thâm u trầm mặc như xưa, nhộn nhịp xe và người, và du khách. Dừng chân bên Liễu quán ven sông Hương. Một bên là đường Lê Lợi.
