Pháp Lạc Mùa Xuân

Khu vườn Mẹ

Huyền ảo

Nói với chính mình

Chẳng phải mỗi nụ cười mình cho đi đều nhận lại được một nụ cười. Trách sao được khi cuộc đời này vốn đã có hàng muôn lý do để cái gọi là “nụ cười” của mình sẵn sàng trở thành số không hay một biểu tượng nào đó của sự nhạt nhẽo, vô duyên và lắm khi đáng ghét. Cười được thì cứ cười, đừng quá nặng nề với cho-nhận, ta-người..., đời sẽ vui hơn.

Buồn bã với những môi hôn

Tất cả bài nhạc Trịnh Công Sơn đều ngắn hoặc rất ngắn. Riêng một bài duy nhất mang dáng dấp trường ca: bài Đóa hoa vô thường. Với nhạc dạo đệm trước mỗi đoản khúc, bài hát kể một tình sử triết lý qua cách hiểu của Trịnh Công Sơn về chữ “ái” và chữ “tâm”.

Vọng âm cuối mùa

"Hôm nay nàng xuân trở về, khu vườn trông rạng rỡ hẳn lên. Chúng tôi, lá sapotier biết chiều nay ông chủ sẽ hái trái, những quả sapotier đang vàng ươm trên cành. Hai chiếc lá nhiều chuyện nhất là lá sapotier và lá mận, chúng thi nhau rụng. Cây nhãn đã đốn rồi không còn lá nữa, lá đào rụng khắp vườn và lá sapotier rơi đầy dưới gộc..."

Quán Chợ Chiều

Rồi cũng qua đi như một đời rỗng lặng. Như con thằn lằn thành trụ hoại không

Cũng chắc lưỡi một mình nơi xó vắng . Những Jeam Deans, Từ Hải khác gì chăng

Lằn roi

Tôi là đứa con duy nhất của gia đình. Vừa sinh tôi ra được bốn tháng thì cha mất sau một tai nạn. Mẹ còn rất trẻ, hạnh phúc cuộc hôn nhân như còn phảng phất đâu đây.

Việt Nam qua những bức tranh màu nước của Direk Kingnok

Trên 50 bức tranh về Việt Nam do họa sĩ Direk Kingnok người Thái Lan đăng tải trên tài khoản Facebook của mình đang...

Chùm ảnh Kỳ quan về tượng đá ở Trung Quốc

Huyện Đại Túc, thành phố Trùng Khánh, Trung Quốc có một kho tàng các tác phẩm tượng điêu khắc về tôn giáo có niên đại từ thế kỷ 7 trước công nguyên. Theo thống kê, có khoảng 50.000 bức tượng khác nhau nằm trên vách đá dọc sườn đồi trên các ngọn núi của huyện Đại Túc. Ảnh trên China.

Vũ khúc Lục cúng hoa đăng

Thời còn tại thế, Đức Phật thường dùng kệ tụng (Gàthà) trong thuyết giảng Chánh pháp. Kệ tụng cũng là một trong những thể loại ban đầu của nền âm nhạc Ấn Độ. Nhờ vào tính chất du dương, giàu giai điệu của ngôn ngữ Phạn và thể loại kệ tụng này, mà từ đó giáo pháp được dễ dàng tiếp nhận, dễ nhớ và dần dần thấm sâu vào lòng người, có khả năng chuyển hóa vi diệu.

Sống đời Bát-nhã

Pa... ra... mi... ta. Dạ, đúng rồi đó! Pa-ra-mi-ta... có phải là ba la mật đa không hở ba? Ông bố chỉ cần nghe tín hiệu "ba la mật đa" là đã cảm thấy trí óc và toàn thân máy động như nhà vắng lâu ngày có người tới gõ cửa.

Tiếng chuông đêm

"...Trong tiếng chuông đêm lạnh lùng giá buốt, tôi vẫn một mình ngồi đó. Tiếng chuông ngân dài đều đặn. Tôi sinh ra lạnh lùng với âm thanh vốn chừng quen thuộc, rồi tiếng chuông một lúc một thưa dần..."

Bài xem nhiều