Đôi mắt Di Đà

Tôi có một người dì lấy chồng Chệt Quảng Đông. Dì sanh hai con, một trai và một gái. Trai tên Phá Lường (Hoa Lương), gái tên là Phá Lục Lìn (Hoa Ngọc Liên). Dượng rể tôi làm tài phú cho một chành lúa ngoài Cầu Dài, đối diện với Chợ Cá tỉnh Vĩnh Long, cách chợ bởi dòng rạch Long Hồ... Dì tôi là cô trưởng nữ, má tôi là cô gái út cách nhau mười bảy tuổi. Khi má tôi sanh ra tôi thì anh Lường của tôi bắt đầu đi hỏi vợ...

Ngựa trắng đầu non

Thừa Thiên Huế là một dải đất hẹp, núi vươn ra tận biển, còn biển thì cũng lấn vào sát núi và hình thành đầm phá. Trời, mây, núi, biển tạo nên một cảnh quan vô cùng ngoạn mục. Địa hình thì chia cắt, nhưng sông Hương - cùng với phụ lưu sông Bồ và sông Truồi – xuôi dòng qua suốt mọi miền, như là một sự thống nhất ngọt lành và lãng mạn. Ở đầu nguồn của những con sông đó, là núi Bạch Mã.

Nhớ hoài trăng núi cũ

Nhân hữu bi hoan ly hợp Nguyệt hữu âm tịch viên khuyết Thử sự cổ nan toàn (…Người có buồn vui tan hợp Trăng có tỏ mờ tròn khuyết Từ xưa khó vẹn toàn)

Vàng xuân

Sáng ni (mùng 6 Tết) mấy chị em đi chùa Bảo Lâm, chùa nằm khuất trong núi nên vẫn còn giữ được nét thiên nhiên,...

Tết quê của ngày xưa ơi!

Một mùa xuân nữa lại về, cứ thế lòng thêm chút rộn ràng, chút bâng khuâng khó tả. Điều đó có lẽ không chỉ...

Cuộc đời là bể khổ (Cảm tác theo giáo lý Đạo Phật )

                  Sinh - lão - bệnh - tử khổ ! Kiếp nhân sinh trầm luân. Trôi nổi trong lục đạo (*) Thương chúng sinh cõi...

Vẻ đẹp bên dòng Sông Hương

Xứ Huế vốn nổi tiếng bởi những công trình lăng tẩm, đền đài, cung điện và là kinh đô xưa của triều đại Nguyễn kéo dài gần hai thế kỷ. Trải qua thời gian Huế vẫn phần nào giữ được những nét cổ kính và trầm mặc. Và chính cái vẻ trầm mặc ấy đã tạo cho Huế một dấu ấn riêng rất dễ nhận ra, đó là dáng vẻ trầm lắng và vô cùng quyến rũ.

Dấu chân thầm lặng

Mẹ! Chỉ một tiếng gọi nhẹ nhàng thôi, nhưng sao âm vang của nó thân thương vọng mãi tận sâu thẳm lòng người. Mà chắc chắn rằng ai trong thế gian này cũng muốn suốt cuộc đời mình trên làn môi không bao giờ mất đi tiếng gọi thân thương ấy. Làm sao nói hết hạnh phúc của nó, một chú tiểu trên trán còn để chỏm, hôm nay lại được cất lên tiếng gọi thiết tha muôn đời đó.

Một lần đi – một đời nhớ

Con đã từng ấp ủ giấc mơ một ngày nào đó  được qua thăm Làng Mai, nhưng khi có tu viện Làng Mai quốc...

"Cơm bụi chay" mùa Phật đản

Tiếng lách cách của bát muỗng nghe mới vui tai làm sao. Lạ chưa! Không một ai trong quán có vẻ vội vả cả. Họ dùng bữa rồi lại hỏi han nhau: “Chị đi chùa nào?”, khác với những lần tôi được làm quen “Chị làm ở đâu?”. Rồi họ nói chuyện không ngớt về chùa, về những vị tăng ni đạo hạnh mà họ hằng gần gũi bằng một niềm tự hào khôn tả. Câu chuyện dần dần đưa họ về với quá khứ xa xăm, với những hình ảnh lễ Phật, với những câu kinh lời kệ, với những ân nghĩa thầy trò. Thế rồi mỗi người một ngả…

Bài xem nhiều