Gọi tiếng muôn trùng

Từng cánh chim vội vã bay về, tìm lại tổ ấm sau một ngày bay xa, tìm thức ăn…Bầu trời đẹp quá, nên thơ, huyền ảo, mông lung dù trải qua bao chập chùng mưa nắng thất thường.

Hướng vọng Vu Lan

                          Tháng bảy lại về tiết thu sang         Bao người hướng vọng Lễ Vu Lan         Báo đáp sinh thành công dưỡng dục         Mẹ...

Con thằn lằn chọn nghiệp

Một cái am nhỏ nằm giữa một con đường truông thăm thẳm, vắng vẻ âm u, không một xóm nhà, ít người qua lại. Am ấy mới được xây cất, độ non ba năm thôi. Trong am chỉ có một sư cụ già, thui thủi một mình quanh năm chẳng được ai thăm viếng.

Quê nhà tôi, chiều khi nắng êm đềm… (tùy bút)

(LQ) Mới đây, chúng tôi về thăm một miền quê bên dòng sông Ô Lâu xanh ngát vào một buổi chiều còn nồng nắng hạ. Trước mặt là sông, xung quanh là vườn tược, xa hơn là đồng lúa; không có khói bụi, không còi xe, chỉ có lá rì rào. “Ôi chiều quê, chiều sao xiết êm đềm!”. Ngồi ngoài vườn, gió thoảng, trên cao trời xanh nhẹ, mây trắng bay. Hạnh phúc đến thật tự nhiên. Chúng tôi, không ai bảo ai, như văng vẳng từ trong tâm tưởng bài hát Chiều quê của Hoàng Quý, và trong niềm xúc động nhớ về một thời thơ ấu thanh bình, thánh thiện, mọi người cùng lẩm nhẩm hát: “Quê nhà tôi, chiều khi nắng êm đềm…”

Tâm Huế 2

Một ngày đầu Xuân, cả kinh thành và hoàng cung nhốn nháo khi nghe tin Trí Hải cùng đám tùy tùng lặng lẽ rời tư dinh trong một cuộc hành trình đi về hướng Tây Bắc, tìm lên núi Ngọc Trảng cách xa kinh thành cả năm bảy ngày đường.

“Nhạc chiều của chúng ta”

Không phải là thứ âm thanh buổi sáng, mà tiếng vọng chiều tà, vang mãi trong hồn, những buổi chiều ngày ấy. Trời ĩu nắng trong cơn rét, sương xuống lãng đãng mù đường đi, sông Hương mờ nhạt lững thững theo vòng quay xe đạp trên con đường dọc theo bờ…

Nghệ thuật Phật giáo

Chúng ta không đi xa hơn để nói về mối tương quan khắng khít của cái đẹp (Mỹ), cái thật (Chân) và cái tốt (Thiện). Ở cuối con đường làm người, thành tựu được mức độ cao tột mà con người có thể tự hoàn thiện cho chính mình, có lẽ ba cái đó sẽ hợp nhất được.

Tưởng nhớ Chị Hà Thanh

        hạt mưa long lanh rơi tiếng cười tiếng khóc tiếng thở dài  tiếng ấm trong tiếng Huế êm  một thời qua bến Hương giang khuấy nước đò đưa có giọng hát Hà Thanh...

Đông sang rồi làm sao thu trở lại?

Mùa đông năm nay đến sớm, ẩn mình sau những cơn mưa nặng hạt thấp thoáng là gió hanh khô và những cơn rét...

Trong tinh anh thầm lặng

"Tinh anh như là một điều gì ở chóp của sự vật, ở đỉnh cao của thang giá trị. Tinh anh như là cái hồn, cái tâm vi diệu của vạn vật. Và nói về con người, tinh anh là cái phần thanh cao nhất, vi diệu nhất trong hồn mình..."

Bài xem nhiều