Quê nhà tôi, chiều khi nắng êm đềm… (tùy bút)
(LQ) Mới đây, chúng tôi về thăm một miền quê bên dòng sông Ô Lâu xanh ngát vào một buổi chiều còn nồng nắng hạ. Trước mặt là sông, xung quanh là vườn tược, xa hơn là đồng lúa; không có khói bụi, không còi xe, chỉ có lá rì rào. “Ôi chiều quê, chiều sao xiết êm đềm!”. Ngồi ngoài vườn, gió thoảng, trên cao trời xanh nhẹ, mây trắng bay. Hạnh phúc đến thật tự nhiên. Chúng tôi, không ai bảo ai, như văng vẳng từ trong tâm tưởng bài hát Chiều quê của Hoàng Quý, và trong niềm xúc động nhớ về một thời thơ ấu thanh bình, thánh thiện, mọi người cùng lẩm nhẩm hát: “Quê nhà tôi, chiều khi nắng êm đềm…”
Giao lại cho em
Đêm nay anh ngồi viết cho em bên ngọn đèn dầu, với ánh sáng leo lét đìu hiu. Viết cho em mấy dòng tâm sự. Tuy đơn giản nhưng chân thành, đơn sơ nhưng trìu mến. Giống như hạt mưa ngoài trời đang tưới tẩm cho vạn vật thắm tươi. Những giọt mưa ngâu tháng bảy; cảnh vật thật trầm lắng. Thỉnh thoảng một tiếng động vang lên rồi lạnh lùng rơi xuống lắng đọng vào cõi âm u liêu tịch.
Khu vườn Mẹ
"Mùa vu Lan, mùa ước nguyện mong chờ, mong Cha mẹ sớm lên bờ giải thoát; Mùa vu lan vọng về bến giác, nén hương lòng niềm hiếu hạnh dâng lên, cầu Mẹ cha thoát khỏi chốn ưu phiền, về Tịnh Độ vui miền Cực Lạc."
Mùa đông còn lại gì ?
Mùa đông về thật rồi ư, cây cối trở nên hiu quạnh, đâu đó nỗi buồn man mác chợt hiện về. Biển cũng âm...
Cửa người
Năm 1984, tôi mê một cô gái ở “phố nhà binh”, cô này con quan, gia đình nề nếp, kỷ cương như trại lính. Bố mẹ cô ấy phong phanh biết chuyện yêu đương của con gái, họ ra lệnh cấm trại, nội bất xuất ngoại bất nhập. Thỉnh thoảng tôi đạp xe lướt qua lướt lại, đeo kính đen, liếc trộm từ xa. Năm thì mười hoạ may thì nhìn thấy cô ấy đứng ở cửa.
Con thằn lằn chọn nghiệp
Một cái am nhỏ nằm giữa một con đường truông thăm thẳm, vắng vẻ âm u, không một xóm nhà, ít người qua lại. Am ấy mới được xây cất, độ non ba năm thôi. Trong am chỉ có một sư cụ già, thui thủi một mình quanh năm chẳng được ai thăm viếng.
Chùm thơ: Bốn mùa với Phật (*)
XUÂN
Xuân vô ưu
Bỗng nhiên an lành
Vô ưu vườn xanh
Hồng hoang mĩm nụ
Trên cành
Lung lay bóng Phật
...
Báo hiếu mẹ cha đâu chỉ một ngày
“Soi gương cuộc đời chỉ thấy bóng một mình ta, mấy ai thấy được bóng yêu thương phía sau là…Mẹ. Mẹ là vầng trăng, là tinh túy của mọi tình yêu thương cao đẹp trong đời…”. Đêm nay, một đêm mưa thật dài. Tôi ngồi nghĩ về cuộc đời mình, cuộc đời của Mẹ, và muốn viết nên những lời yêu thương dâng tặng Mẹ mình và tất cả các bà Mẹ trên thế gian này…
Hành trình "Ăn Tết ở nhà". Kỳ II: Vui như Tết
Nghe nói năm nay xuất hành về hướng tây nam tốt, hướng cầu Gia Hội, ghì guidon đang loạng choạng chưa vững, tôi đi về hướng ấy, cầu may. Ði ngang qua chùa Diệu Ðế, thấy cửa còn mở, khách thập phương vãng chùa cầu phước không còn ai. Ðạp xe quá chùa một quãng ngắn, tôi bỗng quày xe trở lại chùa, xuống bộ dắt qua cửa Tam quan.
Vĩnh Ấn (1927-2008) Người "vẽ cõi lặng"
Họa sĩ Vĩnh Ấn sinh ra và lớn lên ở thôn Vỹ Dạ thành phố Huế, Vỹ Dạ của cái thời “sương khói mờ nhân ảnh” níu kéo Hàn Mặc Tử và luôn cả tao nhân mặc khách Bắc hà, Vỹ Dạ của cái thời từng bãi lau trắng chen chân vào các vườn chuối vườn cau được trổ ra từng bến sông hóng mát hóng trăng.
