Quán Chợ Chiều

Phật và Em

Đôi quang gánh…

Ở Florida làm mứt, diễn cải lương đón Tết

Tôi bắt tay làm bánh mứt Huế. Tôi thấy khâu chuẩn bị lý thú hơn khâu thưởng thức. Ngồi bên thau bánh mứt, vừa làm vừa bày vẽ cho con cái biết làm cái ngon mà ăn, vừa nhắc lại chuyện xưa, tức là mình được sống lại những ngày Tết ấu thơ ở quê nhà. (Trần Tuyết Hoa, Florida, Mỹ)

Ngồi giữa nhân gian ..

BBT: Ngồi giữa nhân gian mà bình tâm chiêm nghiệm dòng chảy của nhân gian ta sẽ thấy được sự kỳ diệu của cuộc sống nhân gian, những đoản khúc thơ dưới đây chính là những khúc hát lặng thầm của một sinh linh bé nhỏ trong tận cùng của cõi nhân gian đầy trùng trùng ảo ảnh...

Quả Báo

Trong ký ức tuổi thơ tôi, hình ảnh tiệm cầm đồ của bà Sâm thật hoành tráng. Ngôi nhà mặt tiền rộng gấp ba những căn nhà bên cạnh, cửa lá sách màu xám. Một chiếc phản gỗ thật lớn chiếm gần hết diện tích gian trước. Chất liệu gỗ rất tốt, nước gỗ lên màu nâu sáng ngời, ánh lên những kệ tủ gương đặt sát hai bên tường, chất đầy những món đồ người ta đến cầm, phần lớn là quần áo được xếp gọn ghẽ, kèm theo mỗi món là một tờ giấy nhỏ ghi ngày tháng, lãi suất… Dĩ nhiên là đồ quí giá cũng được cầm, nhưng được bà Sâm cất vào chiếc tủ sắt đặt trong phòng riêng.

Cảm ơn vô thường

Cảm ơn vô thường đã cho chúng ta sự tồn sinh, cảm ơn vô thường đã cho chúng ta sự trưởng thành lớn dậy, cảm ơn vô thường đã cho chúng ta sức sống diệu kỳ… vô vàn lần cảm ơn vô thường!

Miên man đoản khúc…

Người ta vẫn thường gọi nó là: “ Con người của thế kỷ” là “ Ông Cụ non” là “ Sa mạc” , thậm chí là” Sỏi đá” Nó vẫn mĩm cười, chắp tay hoan hỷ. Mà cũng không thể trách được mọi người. Trong khi ai cũng đi học bằng xe gắn máy, chạy ù một thoáng là đến nơi, nó thì vẫn một mình với chiếc xe đạp cũ rích chậm rãi, thong dong giữa đoàn người xuôi ngược.

Âm vang lời kinh cầu

Cô thư ký dìu chị đến ngồi trên chiếc băng đá ngoài hành lang. Cố trấn tĩnh, chị rút khăn tay chấm mồ hôi mà nghe những giọt nước mắt mằn mặn cứ tuôn trào. Chị ngồi yên lặng trong tư thế hai tay buông thõng, lưng thẳng cao. Một lúc, chị lại hít vào thật sâu rồi nhẹ nhàng thở ra như vị thầy từng dạy trong một buổi tu tập thiền. Nhưng chỉ được giây lát trái tim chị lại gấp gáp mệt nhọc. Mồ hôi ướt đẫm đến mệt lả. Cúi dựa vào vai cô thư ký, đầu óc chị bắt đầu quay cuồng trong suy nghĩ miên man.

Friedrich Hoelderlin

Friedrich Hoelderlin (1770 – 1843) là một trong những thi hào lớn nhất của nước Đức, và có thể nói, của thế giới. Thi ca của ông chạm đỉnh thần linh ngôn ngữ Đức, trong đó triết lý và văn chương hoà quyện thành nhất thể toàn bích.

Đi cũng là về!

Có người hỏi tôi có phải Trịnh Công Sơn là một thiền sư không mà sao cứ thấy tôi nhắc và trích dẫn ca từ của anh trong các bài viết về Thiền, về Phật pháp của tôi?

Phật giáo trong thơ Bùi Giáng

"Phật giáo là nguồn “tài trợ” hào phóng cho cả thơ và đời Bùi Giáng. Xét về lối sống, Bùi Giáng đã phụng hiến cả đời mình. Ông học thói tiêu dao đã lệch xiêu của Đạo giáo, học kiểu sống tuỳ duyên, sắc sắc không không của Phật giáo theo cố chấp riêng của mình…"

Nguyễn Duy đọc thơ “Đời trong bóng Phật Phật trong cõi đời”

Trong khuôn khổ “Tuần văn hóa Phgaajt giáo 2010’ kính mừng Phật đản PL.2010 hướng về kỷ niệm 1000 Thăng Long-Hà Nội, tối ngày 20/5/2010 tại Trung tâm Văn hóa Phật giáo Liễu Quán nhà thơ Nguyễn Duy đã có chương trình đọc thơ “Đời trong bóng Phật, Phật trong cõi đời”. Có khoảng 500 người yêu thơ Huế đến dự.

Bài xem nhiều