Chùm thơ Đạo

Ngồi yên

Đôi quang gánh…

Vu lan-mùa hiếu hạnh

Mùa Báo Hiếu lại về trong nỗi nhớ đấng sinh thành, phận làm con cảm thấy niềm trống vắng. Đó là tâm trạng của những người mất hình bóng thân yêu chưa mảy may một lần đền đáp công ơn.

Giọt lệ và hạt sương

Trong những trang kinh tả cảnh giới đẹp đẽ trên cõi Cực Lạc của Phật A Di Đà, có đoạn: “Bỉ Phật quốc độ...

Minh tinh Thẩm Thúy Hằng – Từ màn bạc đến cửa Phật từ bi

Buổi chiều của đời nghệ sĩ như một bữa tiệc tàn trên sân ga cuối cùng của cuộc đời. Bao nhiêu cẩm bào, ngai vị, xa hoa gấm vóc cũng trả lại hết cho đời. Người nghệ sĩ sẽ lui về nơi ẩn náu của mình, như truyền thuyết về loài chim Phượng Hoàng trong thần thoại Ấn Độ.

Gót trần hư hoại

Xách bị vào đời, tưởng thành Di Lặc Con lang thang trong vạn nẻo đường dài Tưởng mình mêng mông hóa ra nhỏ hẹp Cứ đi xa,...

Ngắm những bức tranh của các thiền sinh Làng Mai

Những bức tranh nhẹ nhàng, thoải mái mô tả đời sống thường nhật trong đạo tràng tu học với con người và cảnh vật...

Hành trình về đất Phật: Tây du ký sự kỳ 2

"Chieng Mai là kinh đô cũ của một vương quốc nhỏ gọi là Lanna, do vua Phya Mengrai thành lập vào cuối thế kỷ XIII. Người dân có lẽ di cư từ miền nam Trung Hoa trước thế kỷ thứ X. Vào thế kỷ XI và XII, vùng đất này chịu sự cai trị của đế quốc Khmer. Triều nhà Mengrai kéo dài khoảng 200 năm. Trong thời gian này Phật giáo được tiếp nhận và trở thành dòng chảy chính trong nguồn mạch văn hóa Thái."

Quê nhà tôi, chiều khi nắng êm đềm… (tùy bút)

(LQ) Mới đây, chúng tôi về thăm một miền quê bên dòng sông Ô Lâu xanh ngát vào một buổi chiều còn nồng nắng hạ. Trước mặt là sông, xung quanh là vườn tược, xa hơn là đồng lúa; không có khói bụi, không còi xe, chỉ có lá rì rào. “Ôi chiều quê, chiều sao xiết êm đềm!”. Ngồi ngoài vườn, gió thoảng, trên cao trời xanh nhẹ, mây trắng bay. Hạnh phúc đến thật tự nhiên. Chúng tôi, không ai bảo ai, như văng vẳng từ trong tâm tưởng bài hát Chiều quê của Hoàng Quý, và trong niềm xúc động nhớ về một thời thơ ấu thanh bình, thánh thiện, mọi người cùng lẩm nhẩm hát: “Quê nhà tôi, chiều khi nắng êm đềm…”

Cửa người

Năm 1984, tôi mê một cô gái ở “phố nhà binh”, cô này con quan, gia đình nề nếp, kỷ cương như trại lính. Bố mẹ cô ấy phong phanh biết chuyện yêu đương của con gái, họ ra lệnh cấm trại, nội bất xuất ngoại bất nhập. Thỉnh thoảng tôi đạp xe lướt qua lướt lại, đeo kính đen, liếc trộm từ xa. Năm thì mười hoạ may thì nhìn thấy cô ấy đứng ở cửa.

Hành trình "ăn Tết ở nhà". Kỳ III: Ăn Tết

Sáng mồng một Tết. Không nghe tiếng pháo mừng xuân, không có tiếng trẻ chúc mừng năm mới, cũng chưa có người đến “đạp đất” xông nhà, tôi nghĩ đầu năm mình phải tìm gặp “người hiền” theo tích xưa. Tôi gọi điện chúc Tết và mừng tuổi ôn Bổn sư của con tôi, kể cho Ôn nghe chuyện tôi được quà quí vào giờ đầu năm.

Như sương

“ Tuổi già hạt lệ như sương/ Hơi đâu ép lấy hai hàng chứa chan” (Khóc Dương Khuê- Nguyễn Khuyến)

Bài xem nhiều