Ai điên, ai tỉnh?

Đôi khi xuống phố thấy người điên đứng giữa đường chỉ chỏ, nói nhảm rồi la hét, ta thấy cảm thương cho thân phận bất hạnh của người đã mắc phải căn bệnh quái ác! Ta cũng cám cảnh khi thấy vẻ điên loạn càng khiến mọi người phải sợ hãi, xa lánh người bệnh đó.

Từ những câu ca dao: 1. "Sông sâu sào ngắn khốn dò, người khôn...

Sông sâu gợi hứng cho cái khôn ngoan, sâu sắc của người khôn. Cái sâu thâm viễn của cái khôn ngoan của con người cũng như cái sâu tận đáy của giòng sông bị nước bao phủ, khó dò, khó thấy. Người khôn ngoan thường sống với nội tâm, với cái biết thâm viễn của họ. Họ biết nhiều, biết rõ mọi sự mọi vật, nhưng họ ít nói! Vì sao người khôn ít nói?

Phật giáo và người Hy Lạp

East is East, and West is West, and never the twain shall meet - Rudyard Kipling

Những câu chuyện đạo: 3. Công chúa hiểu pháp

Xưa có vị Công chúa được vua cưng quý hết sức. Một hôm trời mưa, thấy bong bóng nước nổi trên mặt hồ, lấy làm thích ý, nàng liền đòi Vua lấy bong bóng nước ấy làm một tràng hoa để mang trên đầu. Vua đáp :

Huế đi qua mùa Phật đản

Thành phố rợp sắc mừng Phật đản Huế vốn nổi tiếng là thiền kinh, nên hằng năm, cứ vào ngày trăng tròn tháng tư âm...

Chùm ảnh: Ngắm thảm hoa lộc vừng chùa Từ Hiếu

Chùa Từ Hiếu, tọa lạc tại vùng núi Dương Xuân Thượng III, phường Thủy Xuân, thành phố Huế, tỉnh Thừa Thiên-Huế. Chùa là một trong những ngôi cổ tự lớn và là một danh lam có tính văn hoá và lịch sử của đất cố đô Huế.

Khúc Phong cầm

1. Thầy bảo đó là chiếc phong linh. Tôi thưa thật với thầy rằng tôi đã quen dùng chữ phong cầm. Thầy gật gù khen hay, phong cầm – cây đàn gió, nghe cũng hay đấy, đơn giản, cây đàn gió, đứng im lặng suy tư và hát reo mỗi khi gió lên, không có gì ấm áp, hiền hòa và sống hết mình, giữ hạnh bố thí như phong cầm.

Hoa xoan

Xoan - Melia azedarach, thuộc họ xoan (Meliaceae), là loài thân gỗ cao, cuống lá dài mọc so le, gồm các nhánh lá nhỏ...

Một ngày vui trên ngọn…sầu…đông!

"Có hai hay ba điều tầm thường trong một ngày tưởng sẽ qua mau, nhưng bỗng dừng lại mãi mãi ... giữa vui và buồn". Nếu có một thứ chi được gọi là nhẫn nại, chịu đựng, âm thầm, ấp ủ và gánh trọn cả chuỗi thời gian đằng đẳng trước sau của cõi đời nhân thế trên trái đất này, thì phải nói đó là mái nhà xưa của Huế !

Nơi an trú của văn hoá tâm linh

Chẳng hiểu sao, từ thuở còn thơ ấu, tôi đã có một cảm nhận thật mơ hồ nhưng cũng thật xác tín rằng: Chùa chính là nơi trú ngụ của những ông Bụt hay bà Tiên và khi nào gặp khó khăn hay đau khổ ta cứ đến đó thì thế nào cũng sẽ được giải toả hay cứu giúp!

Bài xem nhiều