Giữa tòa buông bỏ ‘pháp lý’ để nhận sự an bình trong tâm
Có ai trên cuộc đời này mà chẳng mong cuộc sống của mình và gia đình sung sướng, hạnh phúc, nhưng ý nghĩa của...
Tiểu sử đức Vua Sãi Phật giáo Thái Lan Somdet Phra Nyanasamvara
Thời thơ ấu:
Somdet Phra Nyanasamvara là vị Vua Sãi thứ 19 của Giáo Hội Tăng Già Phật Giáo Thái Lan từ triều đại của...
Truyện Kiều đã được viết tại Phú Xuân – Huế
Nguyễn Du (1766 - 1820) tự Tố Như, người làng Tiên Điền, huyện Nghi Xuân, tỉnh Hà Tĩnh xưa thuộc trấn Nghệ An. Linh khí...
Đạo và đời chung tay dẹp trừ nạn rải tiền lẻ
Trong tâm lý nhiều người dân, đi lễ chùa mà không có tiền lẻ là chưa thành tâm. Thế nên, đã từng có ngôi...
Bảo vật quốc gia: Tượng Quan âm nghìn mắt nghìn tay
Bức tượng Quan âm nghìn mắt nghìn tay chùa Hội Hạ, hiện lưu tại Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam, tiêu biểu cho di...
Xuân Di Lặc, khởi nguồn của từ bi
“Thế giới vốn không thuộc về bạn, vì thế bạn không cần vứt bỏ, cái cần vứt bỏ chính là tánh cố chấp. Vạn vật đều cung ứng cho ta nhưng không thuộc về ta”.
Nhẹ hẫng Luang Prabang
Không có gì khiến người ta có thể ấn tượng mạnh đến thế khi nhìn thấy những hình ảnh mà trước nay chỉ được xem qua tivi. Trong lúc chúng tôi đang hí hoáy với mặt trời thì bất ngờ gặp bên kia đường, trên vỉa hè sạch sẽ, một dãy dài những nhà sư đi khất thực vào buổi sớm.
Dấu hỏi và những giả thiết trong quá trình tiếp cận với lịch...
Lời BBT: Website Liễu Quán trân trọng giới thiệu đến quý độc giả bài viết của Nhà nghiên cứu Nguyễn Hữu Thông - Giám đốc Phân Viện văn hóa nghệ thuật Việt Nam tại Huế, trình bày tại Hội thảo khoa học "Nhận thức về miền Trung Việt Nam - hành trình 10 năm tiếp cận" do Phân Viện Văn hóa nghệ thuật Việt Nam tại Huế tổ chức vào ngày 26/7 vừa qua nhân kỷ niệm 10 năm thành lập Phân viện.
Bà Tuần Chi
Từ lúc lần đầu tiên nghe tiếng “Bà Tuần Chi”, lúc ấy tôi 12 tuổi, vừa vào học trường nữ trung học Đồng Khánh, cho đến khi Bà mất,- con gái tôi đã vào đại học-, chúng tôi chỉ gọi Bà là “Bà Tuần Chi”.
Nhúm tóc còn lại của má
"Tôi bốc ra những sợi tóc bạc ngày xưa của má để lên bàn tay. Tôi đưa bàn tay với nhúm tóc lên mủi. Tôi nhấm nghiền đôi mắt. Mùi hương thoảng nhẹ mơ hồ trong ảo giác. Tôi khóc òa lên như một đứa trẻ trong căn nhà cũ quạnh vắng buồn hiu!.."





