Vũ Hoàng Chương thấu thị lẽ vô thường

Thi sĩ Vũ Hoàng Chương sinh năm 1916, quê gốc Nam Định. Lớn lên ở Hà Nội, đỗ tú tài 1937. Nho học, Tây...

Một lần qua sông

"Một lần qua sông, chợt thảng thốt nhận ra mình cũng chưa hiểu hết mình, cũng xa lạ với chính mình, ngay cả cảm giác trong lòng Tinh Châu là cố hương, mình cũng bị đánh lừa bởi cái gọi là: Ngày đêm lòng đau đáu một nỗi nhớ Hàm Dương…! Tưởng là xa lạ mà hóa thân quen, tưởng là quê người mà hóa ra từ lâu trong lòng đã là máu thịt… Cho nên, “qua sông” một lần là để một lần thấy ra cảm giác thật của lòng mình. Một lần qua sông, một khoảnh khắc đốn ngộ..."

Một thời làm điệu

Ngày còn cái chỏm xinh xinh trên đầu, tôi cứ ngây ngất nhìn quý thầy đắp y vàng làm lễ mà ao ước. Mỗi khi trông quý thầy đắp y là tôi lại tính nhẩm coi còn bao lâu nữa tôi mới được diễm phúc khoác chiếc y vàng đó. Chỉ đơn giản như thế mà cũng trở thành ước mơ của một chú tiểu

Giao lại cho em

Đêm nay anh ngồi viết cho em bên ngọn đèn dầu, với ánh sáng leo lét đìu hiu. Viết cho em mấy dòng tâm sự. Tuy đơn giản nhưng chân thành, đơn sơ nhưng trìu mến. Giống như hạt mưa ngoài trời đang tưới tẩm cho vạn vật thắm tươi. Những giọt mưa ngâu tháng bảy; cảnh vật thật trầm lắng. Thỉnh thoảng một tiếng động vang lên rồi lạnh lùng rơi xuống lắng đọng vào cõi âm u liêu tịch.

Hành trình “Ăn Tết ở nhà”. Kỳ I: Chiều ba mươi Tết

Còn nhớ năm ngoái, từ Sài Gòn đến Hà Nội, ở một ngã tư rầm rập người và xe, như không nghe tiếng động ầm ĩ ù màng nhĩ, tôi ngước nhìn trời thầm gửi một lời nhắn với dòng sông chưa về đến, rằng thôi đừng ngớ ngẩn đặt lời “xuân lai giang thượng kỷ nhân hoàn” nữa nghe, bởi vì tôi đang về đây nì, nay mai là đến Huế ăn Tết đó tề!

Friedrich Hoelderlin

Friedrich Hoelderlin (1770 – 1843) là một trong những thi hào lớn nhất của nước Đức, và có thể nói, của thế giới. Thi ca của ông chạm đỉnh thần linh ngôn ngữ Đức, trong đó triết lý và văn chương hoà quyện thành nhất thể toàn bích.

Cuộc đời là bể khổ (Cảm tác theo giáo lý Đạo Phật )

                  Sinh - lão - bệnh - tử khổ ! Kiếp nhân sinh trầm luân. Trôi nổi trong lục đạo (*) Thương chúng sinh cõi...

Tản mạn về Tết

Khi tiết trời ấm dần lên. Mưa xuân lất phất từng hạt…Trên những cành đào khẳng khiu nụ ken dày cành là bắt đầu báo hiệu một mùa xuân mới. Năm hết, Tết đến lòng người lại nôn nao rộn rã mừng đón xuân về. Ai cũng muốn hoàn tất công việc để được đón tết với tâm thế thoải mái và sẵn sàng cho những trải nghiệm mới.

Miên man đoản khúc…

Người ta vẫn thường gọi nó là: “ Con người của thế kỷ” là “ Ông Cụ non” là “ Sa mạc” , thậm chí là” Sỏi đá” Nó vẫn mĩm cười, chắp tay hoan hỷ. Mà cũng không thể trách được mọi người. Trong khi ai cũng đi học bằng xe gắn máy, chạy ù một thoáng là đến nơi, nó thì vẫn một mình với chiếc xe đạp cũ rích chậm rãi, thong dong giữa đoàn người xuôi ngược.

Họ có thể giết được bao nhiêu vị Phật?

Mỗi khi khư khư ôm lấy những gì mình có, Hay thèm muốn một chút gì chưa có,Thì bạn có nghe chăng một lời...

Bài xem nhiều