Đời lữ khách-Một kiếp người mộng ảo[1]

"Hương đất trời trổi khúc, hóa hiện những phương trời viễn mộng. Kiếp người như cánh nhạn chiều thu, thở hương đất, uống khí trời, dưỡng chí chân nhân. Hãy bắt đầu từ nơi không bắt đầu và kết thúc từ nơi chẳng kết thúc. Kiếp người mênh mang mà rõ ràng giữa chiêm bao mộng mị."

"Thì thầm với sen" trong tranh họa sĩ Nguyễn Thị Tâm

Những bức tranh sen của nữ họa sĩ Nguyễn Thị Tâm như một lời nhắn nhủ của tác giả về sự sự lắng dịu, thanh thản của tâm hồn bên cuộc sống ồn ào thường nhật. Sen mọc từ trong bùn nhơ, nước đọng, rễ cắm sâu vào lòng đất, thẩm thấu mưa nắng và sương để đưa ra những nụ hoa, đài gương thơm mát. tương lai tuần tự như tiến theo quy luật của tự nhiên.

Vô lượng cánh vô ưu

Chàng hiệp sĩ lên đườngKhông ngựa, không gươm, không súng đạnVới đôi tay trầnVà bờ mắt tấm lòng tràn đầy tình thương giống nòi...

Nẻo về đất Tổ

Chuyến xe đưa con cứ ngoằn ngèo qua lại, rồi dừng giữa một bãi đất trống. Phía trước là một ngọn núi xanh rì của rừng cây nguyên sinh. Xa xa trên đỉnh núi tít tắp kia là chùa Đồng của Yên Tử đang ẩn hiện sau những đám mây chiều.

Hành trình “Ăn Tết ở nhà”. Kỳ I: Chiều ba mươi Tết

Còn nhớ năm ngoái, từ Sài Gòn đến Hà Nội, ở một ngã tư rầm rập người và xe, như không nghe tiếng động ầm ĩ ù màng nhĩ, tôi ngước nhìn trời thầm gửi một lời nhắn với dòng sông chưa về đến, rằng thôi đừng ngớ ngẩn đặt lời “xuân lai giang thượng kỷ nhân hoàn” nữa nghe, bởi vì tôi đang về đây nì, nay mai là đến Huế ăn Tết đó tề!

Danh hoa xứ Huế nay còn mất…

Huế xưa là thủ phủ đất Nam Hà (1558-1774) rồi trở thành kinh đô của nước Việt Nam vào thời Nguyễn (1802-1945) Thịnh thời hơn 300 năm, biết bao kỳ hoa dị thảo khắp mọi miền tụ hội về Huế khoe sắc phô hương nơi ngự uyển, danh viên. Trong rừng hương sắc đó, người Huế quý chuộng nhất các danh hoa:

Họ có thể giết được bao nhiêu vị Phật?

Mỗi khi khư khư ôm lấy những gì mình có, Hay thèm muốn một chút gì chưa có,Thì bạn có nghe chăng một lời...

Tìm người trong hơi thở

  "Nói đến cuộc sống là vô biên không thể kể xiết nào là vui buồn, khổ đau, hạnh phúc, mệt nhọc, sung sướng… nhưng...

Nhân một cuộc đi về hội ngộ: “Diễm xưa”bất tuyệt vì…”xưa”

“Diễm Xưa” của Trịnh Công Sơn đã cất tiếng gần nửa thế kỷ, nhưng Diễm có “xưa” không? Có nhiều người cho rằng nên để cho Diễm Xưa mờ ảo, nhạc Trịnh mới mãi hoài mông lung…Đưa Diễm Xưa từ bức hoạ tài hoa của Trịnh bước vào đời phải chăng có tội với thi nhân, với người trứoc với người sau?...Nhưng…

Thơ khai ngộ của các Thiền sư

Như chúng ta đều biết thơ thường mang hai tầng “ý cảnh” nhất là thơ Thiền, cái gọi là hai tầng “ý cảnh” đó là mặt trong của ngôn ngữ và biểu thị bên ngoài của câu chữ. Dưới đây chúng tôi xin giới thiệu bạn đọc bài thơ mang hai tầng “ý cảnh”.

Bài xem nhiều