Đạo tình

Điều may mắn để khám phá Huế của tôi đến từ cơn nắng nóng gay gắt trong một chuyến đi chiều. Rất gần gũi và rất thật, đó là mồ hôi đẫm áo, đó là hai chữ Đạo Tình.

Lan rừng

Không biết từ bao giờ, trên vỉa hè trước công viên Thương Bạc hình thành một địa điểm bán lan. Đó là lan rừng được lấy từ rừng Trường Sơn của các tỉnh Daklak, Gia Lai (do người Việt buôn về). Và từ Nam Đông, A Lưới, Khe Sanh và cả Lào nữa do đồng bào dân tộc đem bán.

Người quê kẻ tỉnh

Quê bây giờ còn toàn người cũ, cảnh cháu con khuya sớm quây quần còn mấy. Dễ gặp là những bóng già lủi thủi. Các bà đi trông cháu nội – ngoại, bỏ các ông tha thẩn ở nhà cùng chó, mèo. Nếu không chia lìa, lại vất vả “làm mẹ thay con” vì cha mẹ chúng đang vật lộn nơi thị thành.

Hoài niệm chùa xưa

"Hồi tưởng lại, không biết tự lúc nào, bắt đầu từ mấy tuổi, tôi đã gắn bó với chùa làng. Ở quê tôi, hình...

Tiếng chuông đêm

"...Trong tiếng chuông đêm lạnh lùng giá buốt, tôi vẫn một mình ngồi đó. Tiếng chuông ngân dài đều đặn. Tôi sinh ra lạnh lùng với âm thanh vốn chừng quen thuộc, rồi tiếng chuông một lúc một thưa dần..."

Một phút sống thực

Một phút, có thể dùng để mỉm cười; mỉm cười đối với người khác, đối với chính mình, đối với cuộc sống. Một phút, có thể dùng để ngắm nhìn con đường đi, thưởng thức một đóa hoa tươi đẹp, cảm nhận được đồng cỏ còn đẫm sương mai, hoặc thưởng thức dòng nước trong veo, vô nhiễm.

Bài Ca Vọng Cổ (tặng những người còn ca và còn nhớ vọng cổ)

Với những người Việt phải sống xa quê hương, tình yêu quê hương đất nước luôn luôn vừa thiêng liêng, cảm động lại vừa giản dị và cụ thể. Nhiều khi, trong cuộc sống bận rộn của chúng ta, chỉ cần nghe một giọng nói, một câu hò, hay thấy một tà áo dài, một bông hoa cam, hoa bưởi, hay thậm chí, chỉ thấy một ngọn rau răm, rau dấp... cũng đủ làm cho ta bồi hồi xúc động, mắt rưng rưng lệ... Bài viết sau đây sẽ cho quý độc giả thấy được, lòng tự hào và tình yêu quê ngoại Việt Nam đã được ngự trị và được ấp ủ một cách chân thành, cảm động trong tâm hồn mộc mạc của một người Việt lai Phi, sống cô đơn tại một vùng rừng hoang vu, viễn tây của Phi Châu.

Nước giếng trong (tiếp theo và hết)

Nếu thiền mà không ngược đời thì thềin đã chẳng phải là thiền. Tôi đi vào thế giới đó thì phải thay đổi giày mà đi: lấy chiếc giày chân phải mang vào chân trái, chiếc giày chân trái mang vào chân phải, hai chân lúc đó mới thoải mái.

Vu Lan lạ…

Lời BBT: "Vu Lan năm nay rất lạ. Mặc dù tổ chức trong thời tiết mưa gió nhưng nó có cái gì đó sang trọng mà gần gũi, ấm cúng, thấm đẫm đạo tình", đó là cảm nhận chung của nhiều người tham dự mừng hội Vu Lan tại Trung tâm VHPG Liễu Quán. BBT trân trọng giới thiệu một trong những cảm nhận đó qua bài viết của tác giả Tôn Nữ Khuê.

Pháp Lạc Mùa Xuân

Mùa xuân theo mẹ lên chùa. Chuông ngân vang lạ. Pháp âm mầu nhiệm mang lại sự bình yên từ trong sâu thẳm. Con thấy Bụt trong từng nụ hoa, hạt sỏi, từng chiếc lá xanh vươn lên góc mái chùa. Con thấy bụt trong từng cái chấp tay nghiêm mật, từng dáng đi thật đẹp, thật nhẹ của các sư thầy, sư cô. Chao ôi! Phải chăng có một sự trao truyền vi diệu? Cho nên năng lượng an lạc từ nụ cười, từ những bước chân ấy giờ vẫn còn có mặt trong con.

Bài xem nhiều