Nước giếng trong
Trong thiền không có đầu đuôi, khúc chiết, lý luận. Nó đập vỡ lý luận. Đó là thế giới lý tưởng của câu thơ...
Lưu đày và quê nhà*
Nhận được điện thoại của thầy, chỉ kịp nhắn tin lại cho vợ, tôi mở tủ vơ hết tiền lương còn sót lại rồi vội vã đi ngay. Tiết trời đầu xuân lạnh và khô ráo. Ánh nắng ban mai trong veo, dịu, vàng óng.
Một lần qua sông
"Một lần qua sông, chợt thảng thốt nhận ra mình cũng chưa hiểu hết mình, cũng xa lạ với chính mình, ngay cả cảm giác trong lòng Tinh Châu là cố hương, mình cũng bị đánh lừa bởi cái gọi là: Ngày đêm lòng đau đáu một nỗi nhớ Hàm Dương…! Tưởng là xa lạ mà hóa thân quen, tưởng là quê người mà hóa ra từ lâu trong lòng đã là máu thịt…
Cho nên, “qua sông” một lần là để một lần thấy ra cảm giác thật của lòng mình. Một lần qua sông, một khoảnh khắc đốn ngộ..."
Tản mạn về Thi-ca-la-việt
Tiếng “tít, tít” của chiếc đồng hồ trong căn phòng nhỏ đã đánh thức Phương dậy. Lúc ấy là 4 giờ 30 sáng. Choàng mở đôi mắt, đối diện nàng là những tấm ảnh treo trên tường mà Phương đã chụp cách đây 40, 50 năm về trước. Mới ngày nào đây, Phương đang còn 18 tuổi xuân, tràn đầy nhựa sống, sức khoẻ và trẻ trung, linh hoạt và năng động, cô cảm thấy cuộc đời của mình đẹp như hoa xuân rộ nở.
Nẻo về đất Tổ
Chuyến xe đưa con cứ ngoằn ngèo qua lại, rồi dừng giữa một bãi đất trống. Phía trước là một ngọn núi xanh rì của rừng cây nguyên sinh. Xa xa trên đỉnh núi tít tắp kia là chùa Đồng của Yên Tử đang ẩn hiện sau những đám mây chiều.
Họ có thể giết được bao nhiêu vị Phật?
Mỗi khi khư khư ôm lấy những gì mình có, Hay thèm muốn một chút gì chưa có,Thì bạn có nghe chăng một lời...
Khi tình yêu duy nhất của anh là cửa Phật
Nếu cô yêu Trịnh và tôn sùng những triết lý sống của người nhạc sĩ tài hoa này thì anh lại yêu cái nét...
Tiếng chuông đêm
"...Trong tiếng chuông đêm lạnh lùng giá buốt, tôi vẫn một mình ngồi đó. Tiếng chuông ngân dài đều đặn. Tôi sinh ra lạnh lùng với âm thanh vốn chừng quen thuộc, rồi tiếng chuông một lúc một thưa dần..."
Khúc Phong cầm
1. Thầy bảo đó là chiếc phong linh. Tôi thưa thật với thầy rằng tôi đã quen dùng chữ phong cầm. Thầy gật gù khen hay, phong cầm – cây đàn gió, nghe cũng hay đấy, đơn giản, cây đàn gió, đứng im lặng suy tư và hát reo mỗi khi gió lên, không có gì ấm áp, hiền hòa và sống hết mình, giữ hạnh bố thí như phong cầm.
Hành trình “Ăn Tết ở nhà”. Kỳ I: Chiều ba mươi Tết
Còn nhớ năm ngoái, từ Sài Gòn đến Hà Nội, ở một ngã tư rầm rập người và xe, như không nghe tiếng động ầm ĩ ù màng nhĩ, tôi ngước nhìn trời thầm gửi một lời nhắn với dòng sông chưa về đến, rằng thôi đừng ngớ ngẩn đặt lời “xuân lai giang thượng kỷ nhân hoàn” nữa nghe, bởi vì tôi đang về đây nì, nay mai là đến Huế ăn Tết đó tề!

