Hướng vọng Vu Lan
Tháng bảy lại về tiết thu sang
Bao người hướng vọng Lễ Vu Lan
Báo đáp sinh thành công dưỡng dục
Mẹ...
Bùi Giáng và những ngày xưa ấy
Năm 1973, lúc chiến tranh còn phủ trùm khắp miền Nam, tuy loạn ly, nhưng phong trào văn học và văn nghệ miền Nam...
Hoài niệm chùa xưa
"Hồi tưởng lại, không biết tự lúc nào, bắt đầu từ mấy tuổi, tôi đã gắn bó với chùa làng. Ở quê tôi, hình...
Một phút sống thực
Một phút, có thể dùng để mỉm cười; mỉm cười đối với người khác, đối với chính mình, đối với cuộc sống. Một phút, có thể dùng để ngắm nhìn con đường đi, thưởng thức một đóa hoa tươi đẹp, cảm nhận được đồng cỏ còn đẫm sương mai, hoặc thưởng thức dòng nước trong veo, vô nhiễm.
Tưởng nhớ Chị Hà Thanh
hạt mưa long lanh
rơi
tiếng cười
tiếng khóc
tiếng thở dài
tiếng ấm trong
tiếng Huế êm
một thời qua bến
Hương giang khuấy nước đò đưa
có giọng hát Hà Thanh...
Nước giếng trong (tiếp theo và hết)
Nếu thiền mà không ngược đời thì thềin đã chẳng phải là thiền. Tôi đi vào thế giới đó thì phải thay đổi giày mà đi: lấy chiếc giày chân phải mang vào chân trái, chiếc giày chân trái mang vào chân phải, hai chân lúc đó mới thoải mái.
Bài Ca Vọng Cổ (tặng những người còn ca và còn nhớ vọng cổ)
Với những người Việt phải sống xa quê hương, tình yêu quê hương đất nước luôn luôn vừa thiêng liêng, cảm động lại vừa giản dị và cụ thể. Nhiều khi, trong cuộc sống bận rộn của chúng ta, chỉ cần nghe một giọng nói, một câu hò, hay thấy một tà áo dài, một bông hoa cam, hoa bưởi, hay thậm chí, chỉ thấy một ngọn rau răm, rau dấp... cũng đủ làm cho ta bồi hồi xúc động, mắt rưng rưng lệ... Bài viết sau đây sẽ cho quý độc giả thấy được, lòng tự hào và tình yêu quê ngoại Việt Nam đã được ngự trị và được ấp ủ một cách chân thành, cảm động trong tâm hồn mộc mạc của một người Việt lai Phi, sống cô đơn tại một vùng rừng hoang vu, viễn tây của Phi Châu.
Cũng chỉ là TRĂNG*! (nhân đọc lại Thơ Ðường)
"Rồi bỗng hôm nay gặp lại vầng trăng trên biến "thiên nhai cọng thử thì“. Vui như được uống một chung trà với cố nhân thân thiết, hoát nhiên thấy mình như kẻ lên đường học đạo… ( tri âm tri kỷ) mà hành trang là một vầng trăng tròn đang lơ lửng trên đại dương mông mênh, nơi đó ranh giới giữa ta với người không còn nữa, một vầng trăng hội ngộ… xa gần có nhau."
Trần Đới rong chơi một đời thơ
Những sóng nước biển xưaĐi về trong giấc ngủMù sương xuân mờ phủMột châu quận bên đèoMột bình minh mang theoMột hoàng hôn cô...
Tiếng chuông đêm
"...Trong tiếng chuông đêm lạnh lùng giá buốt, tôi vẫn một mình ngồi đó. Tiếng chuông ngân dài đều đặn. Tôi sinh ra lạnh lùng với âm thanh vốn chừng quen thuộc, rồi tiếng chuông một lúc một thưa dần..."

