Huế ơi! Càng nhớ càng thương

Huế quê hương tôi đẹp vô cùng với biết bao danh lam thắng cảnh, đền đài, lăng tẩm tường rêu mái ngói. Huế vang danh những trận chiến oai hùng, lồng lộng ý chí can trường, đấu tranh không mệt mỏi.

Lan rừng

Không biết từ bao giờ, trên vỉa hè trước công viên Thương Bạc hình thành một địa điểm bán lan. Đó là lan rừng được lấy từ rừng Trường Sơn của các tỉnh Daklak, Gia Lai (do người Việt buôn về). Và từ Nam Đông, A Lưới, Khe Sanh và cả Lào nữa do đồng bào dân tộc đem bán.

Trần Đới rong chơi một đời thơ

                Những sóng nước biển xưaĐi về trong giấc ngủMù sương xuân mờ phủMột châu quận bên đèoMột bình minh mang theoMột hoàng hôn cô...

Nước giếng trong (tiếp theo và hết)

Nếu thiền mà không ngược đời thì thềin đã chẳng phải là thiền. Tôi đi vào thế giới đó thì phải thay đổi giày mà đi: lấy chiếc giày chân phải mang vào chân trái, chiếc giày chân trái mang vào chân phải, hai chân lúc đó mới thoải mái.

Một thời làm điệu

Ngày còn cái chỏm xinh xinh trên đầu, tôi cứ ngây ngất nhìn quý thầy đắp y vàng làm lễ mà ao ước. Mỗi khi trông quý thầy đắp y là tôi lại tính nhẩm coi còn bao lâu nữa tôi mới được diễm phúc khoác chiếc y vàng đó. Chỉ đơn giản như thế mà cũng trở thành ước mơ của một chú tiểu

Hình tượng con rắn trong Phật giáo

Đến bất cứ ngôi chùa Khơme nào chúng ta cũng có thể nhìn thấy biểu tượng con rắn nhiều đầu được trang trí ở các góc mái, lan can, cột cờ...Về hình thể, con rắn được tạo hình tượng gần giống như con rắn hổ mang với cái mang phình ra rất to. Trong cái mang này có nhiều đầu rắn, 9 hoặc 7 hoặc 5, nhưng thường là 7 đầu.

Cũng chỉ là TRĂNG*! (nhân đọc lại Thơ Ðường)

"Rồi bỗng hôm nay gặp lại vầng trăng trên biến "thiên nhai cọng thử thì“. Vui như được uống một chung trà với cố nhân thân thiết, hoát nhiên thấy mình như kẻ lên đường học đạo… ( tri âm tri kỷ) mà hành trang là một vầng trăng tròn đang lơ lửng trên đại dương mông mênh, nơi đó ranh giới giữa ta với người không còn nữa, một vầng trăng hội ngộ… xa gần có nhau."

Nghe kinh

(LQ) Tôi có một người bạn rất thân. Anh là một Phật tử chân thành, có văn hóa, có học thức và nhất là...

Hoan hỷ phụng hành

Khi tiếp xúc với kinh điển Phật giáo, ta thường thấy hầu hết các kinh đều bắt đầu với “Như thị ngã văn” và kết thúc bằng “hoan hỉ phụng hành”. Như thị ngã văn” khẳng định tính như thật bao nhiêu thì “hoan hỉ phụng hành” nói lên sự lợi ích và thực tiễn bấy nhiêu. Điều này đề cập tính khách quan của kinh điển và tính chủ quan của người nghe pháp, mà trong đó mang đậm tính khế lý và khế cơ của lời Phật dạy.

Vùng ký ức

Mùa này, buổi chiều thường hay có mưa, mưa rào rạt một lúc rồi tạnh liền, lại hửng nắng vàng. Gió rất nhẹ, làm lay lay những bông hoa mận cạnh vườn, rồi rơi tả tơi thành một vùng trắng xóa trước sân. Lũ trẻ lơ mơ nhớ về những lời dạy của Sư sáng nay, có những điều, những khái niệm bọn chúng chưa thật sự nắm bắt được, nhưng vẫn cười, vẫn nói, rộn ràng và giòn tan.

Bài xem nhiều