Vùng ký ức

Mùa này, buổi chiều thường hay có mưa, mưa rào rạt một lúc rồi tạnh liền, lại hửng nắng vàng. Gió rất nhẹ, làm lay lay những bông hoa mận cạnh vườn, rồi rơi tả tơi thành một vùng trắng xóa trước sân. Lũ trẻ lơ mơ nhớ về những lời dạy của Sư sáng nay, có những điều, những khái niệm bọn chúng chưa thật sự nắm bắt được, nhưng vẫn cười, vẫn nói, rộn ràng và giòn tan.

Xót thương

                          Nhìn qua màn ảnh truyền hình             Thấy nước Nhật Bản dân tình thảm thương               Rõ là vô ngã, vô thường               Chỉ trong chốc...

Chuông chùa vọng giữa trần ai

Không biết bao giờ và tự bao giờ, tiếng chuông gắn liền với nghi lễ Phật giáo, nó như biểu tượng thiêng liêng không thể thiếu đi được trong ngôi tòng lâm cổ kính. Và vì lúc nào cũng nghe, ngày nào cũng nghe, nên đôi lúc ta quên đi sự hiện diện của nó và càng tệ hơn là ta không biết ý nghĩa vì sao phải đánh chuông.

Ly nước trong

(LQ) "Ly nước trong vừa dễ có được mà vừa có lợi cho cái nhìn đời của chúng ta. Nhìn ly nước trong, tâm...

Truyện cổ Phật giáo: Niệm Phật

Ngày xưa, có một phú ông rất sùng mộ đạo Phật. Phú ông xuất tiền xây cất một ngôi Chùa cực kỳ nguy nga...

Xuân

Ngàn hoa nở dại bên đườngNghĩ gì một chút lạ thường cỏ câyXuân về én liệng cung mâyTiếng chim chóc gọi vương đầy khóm...

Khai mạc triển lãm tranh của họa sĩ Lê Duy Đoàn…

Chiều ngày 19/9/2009 tại nhà trưng bày và triển lãm của Phòng Văn hóa Thông tin thành phố Huế (số 4 Hoàng Hoa Thám), đã diễn ra buổi lễ khai mạc phòng triển lãm tranh sơn dầu có chủ đề “Lạ” của họa sĩ Lê Duy Đoàn. Buổi lễ có sự tham dự đông đảo của đại diện chính quyền tỉnh Thừa Thiên Huế, thành phố Huế, các họa sĩ, nghệ sĩ và thân hữu, người nhà của họa sĩ Lê Duy Đoàn.

Vợ Huế

Mẹ tôi là người Huế. Ngày còn trẻ, ba tôi nổi tiếng là người đào hoa, tính lại thích tự do bay nhảy. Vậy mà, trong thời gian lưu lạc làm ăn nơi đất Thần Kinh thơ mộng, ba đã "chân đi không đành” khi "gặp cô gái Huế” là mẹ tôi bây giờ. Không biết ba đã tỉ tê những gì mà mẹ tôi chịu rời bỏ quê cha đất tổ theo ba về cái nơi thừa nắng thừa gió này làm nàng dâu xa xứ.

Mùa xuân đầu tiên

(LQ) Đó là mùa xuân khi nó biết yêu, yêu con đường quanh co ôm ngôi làng nhỏ, ở đó có những mái nhà...

Tưởng nhớ Chị Hà Thanh

        hạt mưa long lanh rơi tiếng cười tiếng khóc tiếng thở dài  tiếng ấm trong tiếng Huế êm  một thời qua bến Hương giang khuấy nước đò đưa có giọng hát Hà Thanh...

Bài xem nhiều