Bước chân an lạc
Cuộc sống vốn chất chứa nhiều bộn bề lo toan, nhiều người trong chúng ta phải sống trong lo lắng, bồn chồn, vội vã và hốt hoảng. Du lịch hành hương là dịp trải nghiệm thực sự để tìm kiếm một đời sống hướng thượng.
Huế – những tháng ngày sục sôi – Kỳ cuối: Trở thành Việt cộng
Vào một buổi trưa trung tuần tháng 6-1966, ăn cơm xong tôi vừa nghỉ một chút thì hai xe lính vừa điều ở Sài Gòn ra bao vây chùa Tường Vân. Chúng bắt tất cả các thiền sư trong chùa ra đứng giữa sân và lấy sổ gia đình của chùa ra đọc tên từng người.
Dư âm một tiếng chuông chùa
Tôi đã từng chứng kiến một lưng còng quét sân chùa trong những hồi chuông văng vẳng. Mỗi bước đi trên sân cùng cái...
Duyên nợ với sen
Ngôi nhà rường nằm nép mình dưới những tán cây xanh ở phía hạ nguồn con sông Hương của họa sĩ Thân Văn Huy...
Truyện Kiều đã được viết tại Phú Xuân – Huế
Nguyễn Du (1766 - 1820) tự Tố Như, người làng Tiên Điền, huyện Nghi Xuân, tỉnh Hà Tĩnh xưa thuộc trấn Nghệ An. Linh khí...
VU LAN VÀ TRIẾT LÝ NHÂN QUẢ
Sau khi đắc quả A-La-Hán, Tôn giả Mục Kiền Liên vận thần thông đi khắp các cõi tìm người mẹ đã khuất. Thấy mẹ đang chịu đói khát khổ sở trong kiếp ngạ quỷ, Ngài đau lòng vô cùng, vội dâng lên mẹ bát cơm. Lòng bỏn xẻn tham lam chưa dứt, bà sợ chúng ma cướp giật nên đưa tay che bát cơm. Nhưng cơm đã hóa thành lửa đỏ!.
Vài nét về văn hóa dân tộc
Chúng ta đều biết văn hoá còn đất nước còn, văn hoá mất đất nước mất. Vì thế mà ngày trước tài liệu cổ của ta bị người Tàu thủ tiêu, chùa chiền bị người Tây đập phá! Ngày nay toàn thế giới xuất hiện trên một mặt phẳng; người ở bên này trái đất có thể chứng kiến những gì đang diễn ra ở bên kia trái đất.
Hoa trắng, tháp vàng: biểu tượng của đất nước Triệu Voi
Người Lào lấy màu trắng tượng trưng cho hoà bình, cho sự hoà hợp, may mắn, sự nồng hậu, ấm áp tình người trong cộng đồng. Trong lễ hội Baci, lễ hội kỷ niệm những sự kiện đặc biệt, người Lào bày biện các loại hoa và những sợi chỉ màu trắng để buộc cổ tay những người dự lễ kèm theo những lời chúc mừng tốt đẹp.
Chén trà
Buổi sáng yên tĩnh, tôi ngồi với chén trà, đọc một trang trà đạo. Trang sách dẫn tôi vào một trà thất truyền thống cạnh một ngôi chùa nhỏ bên xứ Phù Tang. Đường vào trà thất là một lối đi nhỏ, thoai thoải uốn khúc giữa một khu vườn, trước mặt là đồi núi. Khu vườn xinh xắn, đơn giản. Một dòng nước róc rách chảy ngược chân khách, rêu phủ trên đá, hoa dại lác đác mọc ven bờ.
Vu Lan, ngày kết nối yêu thương
Mỗi năm đến mùa Vu Lan, trong lòng chúng ta lại rộn lên một niềm hiếu hạnh, nhớ thương cha mẹ nhiều hơn. Đây là dịp làm ấm lại ân tình ân nghĩa sâu đậm của cha mẹ, công ơn sanh thành dưỡng dục nặng tợ cù lao, để rồi trong mỗi thời khắc của cuộc sống, chúng ta không bao giờ quên ơn cha mẹ dù còn sống hay đã khuất.





