Vần thơ đạo vị
Tự tri-tỉnh thức-vô ngã là đạo lí của vũ trụ, là mẫu số chung của ý nghĩa cuộc sống, là Thiền; mang năng lượng tích cực có lợi cho toàn vũ trụ, cho sự thăng hoa
trí tuệ-tâm linh chung của tất cả. “Tự tri-tỉnh thức-vô ngã” là minh sư vĩ đại nhất của chính mình. (Đường Về Minh Triết).
Một gốc nhìn về mẹ trong âm nhạc
"Như suối nguồn vô tận, đề tài nói về công ơn cha mẹ không thể cạn ý khô lời, nhất là ở lãnh vực Văn học-Nghệ thuật. Chỉ riêng khía cạnh thơ ca thôi cũng đủ làm chúng ta choáng ngợp, cảm thấy bé nhỏ dưới bầu trời vô tận của mênh mông tình mẹ..."
Chùm thơ của Hồng Vinh
PHẬT TỌA TRONG NHÀ
“Gia trung hữu bảo hưu tầm mịch
Ðối cảnh vô tâm mạc vấn Thiền”
Phật tọa...
Đức Phật – Một con người lịch sử.
Mọi tôn giáo và triết thuyết đều không phải ảy sinh trong chân không, mà là trong bối cảnh lịch sử - xã hội nhất định. Đạo Phật là một đạo giải thoát, xuất hiện trong bối cảnh lịch sử - xã hội của Ấn Độ cổ đại, bị chi phối bởi giáo điều của Bà-la-môn giáo.
“Tôi tin cải lương sẽ sống mãi trong lòng dân tộc”
"Tôi rất vui khi một số em còn rất trẻ ở một số lớp do tôi đào tạo đã đạt được huy chương vàng, bạc trong các cuộc thi quan trọng như Chuông Vàng vọng cổ được tổ chức hàng năm. Tôi tin cải lương sẽ sống mãi trong lòng dân tộc", NSND Bạch Tuyết nói.
Ngưỡng vọng Như Lai
"...Cũng như bóng dáng thanh thoát của Như Lai chưa từng ra đi trong sâu thẳm lòng con. Và con biết Như Lai cũng chưa từng rời một niệm nghĩ nhớ đến chúng sinh. Nắng lạnh xứ Ấn, Như Lai ơi, bây giờ người ta có đủ nhà cao cửa rộng, có máy điều hoà, có xe hơi, tủ lạnh, người ta còn không chịu nổi. Như Lai vì cái gì mà có thể kham nhẫn như vậy được,..."
Ngày đầu xuất gia
"Ấn tượng của ngày đầu xuất gia thật khó quên. Trên đường đi, từng hồi chuông mõ của những ngôi chùa gần cạnh nhau như hòa quyện vào hồn với một cảm giác lâng lâng khó tả. Nhưng ấn tượng nhất là khi đến chùa đúng lúc khóa kinh chiều vừa mãn. Trong không khí trầm hương lan tỏa, hình ảnh những pháp y vàng trang nghiêm từ trong chánh điện bước ra khiến lòng khởi lên một niềm hân hoan kính ngưỡng vô biên!"
Chuyện của chị
Chị, người con gái ấy sinh ra và lớn lên trong một gia đình nghèo khó đông anh em. Ngôi nhà là chiếc đò nhỏ trên sông. Cha chị làm nghề đãi cát sạn trên các vùng thượng nguồn. Mẹ chị buôn bán lặt vặt quanh các chợ thuyền, bến nước. Các em của chị cũng như bao nhiêu đứa trẻ có gia đình trên sông nước chẳng mấy đứa có chút chữ nghĩa.
Đôi mắt Di Đà
Tôi có một người dì lấy chồng Chệt Quảng Đông. Dì sanh hai con, một trai và một gái. Trai tên Phá Lường (Hoa Lương), gái tên là Phá Lục Lìn (Hoa Ngọc Liên). Dượng rể tôi làm tài phú cho một chành lúa ngoài Cầu Dài, đối diện với Chợ Cá tỉnh Vĩnh Long, cách chợ bởi dòng rạch Long Hồ... Dì tôi là cô trưởng nữ, má tôi là cô gái út cách nhau mười bảy tuổi. Khi má tôi sanh ra tôi thì anh Lường của tôi bắt đầu đi hỏi vợ...
Người thầy
Chiếc áo nâu nhuốm đầy màu năm tháng, một chiếc dù thay gậy chống trong tay, Thầy vân du đó đây để mặc cho mưa gió. Thỉnh thoảng có chú tiểu lẽo đẽo theo sau bước chân Thầy.

