Hoa xoan

Xoan - Melia azedarach, thuộc họ xoan (Meliaceae), là loài thân gỗ cao, cuống lá dài mọc so le, gồm các nhánh lá nhỏ...

Khi ai đó nhìn ta và mỉm cười

Lời tác giả: Tôi không viết tiểu thuyết, tôi đang viết về những tháng năm tuổi trẻ của mình. Xin tạ ơn những phút yếu lòng để tôi có thể viết ra được những dòng cảm xúc của ngày hôm nay.

Sắc – Không

              tôi không nói.  nhưng, dường như em hiểu có là không.  không.  có.  có là không cả hạnh phúc chắc chi là vĩnh cửu trải trang  xong,...

Có Thầy trong con rồi, con không còn lo sợ

(LQ) Bạn hiền ơi,   Chủ nhật, quán niệm ở xóm Hạ về, tôi đi một mình lên xóm Thượng. Con đường một ngày cuối thu...

Thơ Vu Lan: Một thời muối quẹt, mắm kho

      Một thời muối quẹt, mắm kho                                    ...

Thương em ta trổ hoa cười

Muốn kể em nghe về một nhánh vô thường, mà bận bịu bấy chầy chưa kịp kể. Nay nghe chừng cành hữu hạn phần...

Ngọc Túy Vân

Con chim én bay về phía mùa xuân, bay suốt ngày, tối đến dừng cánh nghỉ dưới một mái rơm, giữa đồng hoang.  Nó ríu...

Quê nhà tôi, chiều khi nắng êm đềm… (tùy bút)

(LQ) Mới đây, chúng tôi về thăm một miền quê bên dòng sông Ô Lâu xanh ngát vào một buổi chiều còn nồng nắng hạ. Trước mặt là sông, xung quanh là vườn tược, xa hơn là đồng lúa; không có khói bụi, không còi xe, chỉ có lá rì rào. “Ôi chiều quê, chiều sao xiết êm đềm!”. Ngồi ngoài vườn, gió thoảng, trên cao trời xanh nhẹ, mây trắng bay. Hạnh phúc đến thật tự nhiên. Chúng tôi, không ai bảo ai, như văng vẳng từ trong tâm tưởng bài hát Chiều quê của Hoàng Quý, và trong niềm xúc động nhớ về một thời thơ ấu thanh bình, thánh thiện, mọi người cùng lẩm nhẩm hát: “Quê nhà tôi, chiều khi nắng êm đềm…”

Chiếc áo

Có những chiếc áo không bao giờ xấu và cũ. Tôi có một chiếc áo nâu đã sờn rách và bạc màu, nhưng tôi...

Hoa sứ

Dưới cái nắng nhẹ chuyển mùa tháng Ba không đủ tạo cho mọi người cảm nhận oi bứt mà ngược lại, cùng với dòng...

Bài xem nhiều