Tâm Phật

Hiếm có ai giảng về Phật pháp hay như bà chủ chỗ trọ của tôi. Bà có giọng nói nhỏ nhẹ, đi đứng chậm...

Mùa đông còn lại gì ?

Mùa đông về thật rồi ư, cây cối trở nên hiu quạnh, đâu đó nỗi buồn man mác chợt hiện về. Biển cũng âm...

Thấy Phật

Lòng tin đức Phật pháp nhân không phải là lòng tin yếu đuối gửi vào sức mạnh siêu nhiên nào đó từ bên ngoài. Đó là lòng tin ở con người. Trong mỗi chúng ta đều có đức Phật pháp nhân, chỉ vì ta không nhìn, không thấy, không biết, nên mới tưởng là không có mà thôi.

Bọ tôi

Lời Ban Biên tập: Tiếng con gọi cha bằng “ bọ” hay thiệt và rất chi là Huế. Một thời người Sông Hương quen gọi một cách thân thương như thế, từ giới lao động bình dân cho đến giới trí thức, khác nào ngôn ngữ cung đình con vua gọi mẹ bằng “ ả” một cách tự nhiên mà rất chi đầm ấm, thân thương.

Nỗi vuông tròn

Lời BBT: Mặc dù chỉ diễn ra trong một ngày với thời tiết mưa gió nhưng chương trình mừng hội Vu Lan năm nay đã để lại nhiều ấn tượng và cảm xúc trong lòng người tham dự. Trang nhà Liễu Quán trân trọng giới thiệu đến quý độc giả một "tức cảnh sáng tác" của nhà văn Nguyễn Đặng Mừng, người từng đoạt giải thưởng truyện ngắn của Tạp chí Sông Hương, nhân chứng kiến những hình ảnh mừng Vu Lan tại TTVHPG Liễu Quán.

Mê kông kỳ vĩ qua 20.000 cú bấm máy

NSND Phạm Khắc đã chụp hơn 20.000 bức ảnh trong chuyến đi làm phim "Mê kông ký sự", trong đó có những hình ảnh...

Thương nhớ hoàng lan

“Nhà Như lai là tâm từ bi lớn đối với tất cả chúng sanh, y Như lai là lòng nhu hoà nhẫn nhục, toà Như lai chính là nhất thiết pháp không” (Kinh Pháp hoa). Trong văn học Việt Nam hiện đại, có rất nhiều tác phẩm viết rất hay về vẻ đẹp tình cảm trong cửa Thiền. Hồn bướm mơ tiên, Tắt lửa lòng, Tình người, Đưa em tìm động hoa vàng và nhiều tác phẩm khác nữa. Thương nhớ hoàng lan của nhà văn nữ đương đại Trần Thuỳ Mai cũng là tác phẩm rất hay viết về đề tài này.

Hoài niệm Hòa Thượng Thích Trí Thủ

Một buổi chiều xuân năm 1958, tôi lên núi Trại Thủy Nha Trang, thăm chùa Hải Đức. Tôi không vào chùa, tôi đi dạo chung quanh chùa nhìn tứ-vọng-cảnh, rồi ra sân xem những chậu hường, lấy giống từ Đà Lạt. Xa xa nơi bìa sân, một nhà sư áo nâu đứng lần chuỗi dưới gốc cây Bồ đề xanh tươi. Những hạt chuỗi đón ánh mặt trời như những vì sao óng ánh, nối nhau mọc rồi lặn, lặn rồi mọc, đều đặn ung dung.

Mùa xuân diệu kỳ

Xuân đã về, Tết đã đến, kết thúc một năm với những băn khoăn vật vả làm làm ăn ăn bằng một sự hân hoan chào đón Tết đến xuân sang.

Lá thư mùa xuân

“Năm ni ăn tết nơi mô?” Lạ, mỗi lần Tết đến, câu hỏi ấy cứ nhằm tôi mà vang lên, từ Huế cho đến...

Bài xem nhiều