Sen vàng

Cứ hai ngày cô gái lại đến, mang theo một chục hoa Sen. Cô lặng lẽ quét dọn những cánh hoa rụng vương vải trên bàn thờ, dưới đất mà tôi chưa kịp dọn. Cô loay hoay súc bình rồi cắm hoa mới.

Âm vang lời kinh cầu

Cô thư ký dìu chị đến ngồi trên chiếc băng đá ngoài hành lang. Cố trấn tĩnh, chị rút khăn tay chấm mồ hôi mà nghe những giọt nước mắt mằn mặn cứ tuôn trào. Chị ngồi yên lặng trong tư thế hai tay buông thõng, lưng thẳng cao. Một lúc, chị lại hít vào thật sâu rồi nhẹ nhàng thở ra như vị thầy từng dạy trong một buổi tu tập thiền. Nhưng chỉ được giây lát trái tim chị lại gấp gáp mệt nhọc. Mồ hôi ướt đẫm đến mệt lả. Cúi dựa vào vai cô thư ký, đầu óc chị bắt đầu quay cuồng trong suy nghĩ miên man.

Con Thầy hiệu trưởng

Năm tôi học lớp 6, thi đậu vào trường công, thay vì học ở trường đó cho "le lói", tôi lại theo học tại một trường tư vì không tốn một xu học phí và lệ phí nào. Trường tư thục Văn Hóa đối với tôi là trường nhà. Trường nhà vì ông hiệu trưởng chính là... cha tôi. Tôi được diễm phúc làm con trai một vị thầy tài đức song toàn, làm một quý tử hiệu trưởng nghiêm khắc, đường bệ.

Nụ cười của Đức Phật

Thuở bé, mỗi tháng hai lần tôi theo mẹ lên chùa lễ Phật. Mẹ lễ Phật, tôi quỳ bên cạnh chắp tay, mở to mắt chiêm ngưỡng Phật. Tôi tự hỏi: Phật là ai, sao mà Ngài đẹp thế nhỉ? Đôi tai thật dài, đôi mắt thật đẹp và nụ cười mới thật từ hoà làm sao! Nhìn, nhìn mãi – càng nhìn, tôi càng thấy đức Phật đẹp và hiền từ làm sao ấy!

Góc nhỏ miền Cực lạc

Ngôi chùa, vườn chùa, sự luân chuyển vô hình của không khí cửa thiền mà chúng tôi hít thở một thời, đã tạo cho từng người những chiêm nghiệm, thói quen, xu hướng rất gần gũi nhau. Từ đó, chúng tôi đã vụng đại “hoá thạch” những ghi nhận về nó trong tuổi hoa niên của mình, thành thứ chuẩn mực không một lời bảo chứng...

Phật giáo trong âm nhạc truyền thống Huế

Phật giáo Phú Xuân vốn nổi tiếng với hệ thống nghi lễ phong phú, đặc sắc, bao gồm cả nghi thức và lễ nhạc...

Phượng trên trời

… Trời tháng sáu, nắng vẫn trung thành với mặt trời tháng sáu ! cứ ngang nhiên đổ oà trên mặt đất tất cả những nung nấu của sức nóng miền xích đạo. Sân chùa Từ Ðàm khô khan đến nứt nẻ, sỏi đá trong sân nóng hổi như những viên lửa hồng.

Mẹ tôi

Mỗi năm cư đến Mùa vu lan báo hiếu, lòng tôi lại thấy lâng lâng, nhớ day dứt về gia đình và cha mẹ. Mẹ tôi không như những người mẹ khác mà tôi biết. Dù tôi đã biết rằng tất cả các bà mẹ đều có lòng yêu thương cao cả. Nhưng cách thể hiện có lẽ hoàn toàn không giống nhau nên có lúc cũng đã làm con cái không bằng lòng, nhưng tôi biết tận đáy lòng không có bà mẹ nào lại không yêu thương con của mình.

Những bất cập trong bản Hiến chương Giáo hội mới tu chỉnh

(LQ) Nhân dịp Đại hội Phật giáo toàn quốc lần thứ VII, báo VNN có đăng bài “Giáo hội Phật giáo Việt Nam phát...

Hoa muống

Hoa rau muống như nàng tiên của miền hương đồng gió nội. Thật đẹp và nên thơ khi những dây muống gầy guộc leo...

Bài xem nhiều