Cảm xúc viết trong ngày tảo tháp Liễu Quán (19/11/Kỷ Sửu)
Một buổi sáng tinh mơ, ngày 19-11 Kỷ Sửu, ngày tảo tháp Tổ Liễu Quán, tôi thức dậy sớm hơn mọi ngày, chế một bình trà thật nóng, toả hương thơm lâng lâng để tự sởi ấm lòng mình. Vừa uống trà vừa chờ trời sáng, trời mùa đông xứ Huế sáng muộn hơn mùa Xuân, mùa Hạ, và mùa Thu, đã hơn 5 giờ mà trời vẫn còn tờ mờ...
Dù có ra sao…cũng vẫn còn một tấm lòng
Kính dâng tấm lòng chia sẻ và cầu nguyện đến người dân và đất nước Haiti
Con Thỏ hồi sinh
Thuở ấy, trong đồi nọ, xuất hiện một con Thỏ rất hiền từ và nhạy cảm trước những biến đổi của thế sự. Ngày cũng như đêm, nó hay suy nghĩ, trằn trọc về kiếp sống của mình. Nó lang thang lạc lõng đi tìm chơn hạnh phúc trong bóng đêm lẻ loi và đơn chiếc, cứ thế và cứ thế.
Đổ xô làm album nhạc Phật: Nghe nhạc để 'hóa giải tai ương'?
Nếu chỉ hát nhạc Phật như một trào lưu, nhằm đáp ứng thị hiếu của khán giả và kiếm tiền, thì chỉ khiến cho thị trường âm nhạc Việt thêm hỗn loạn mà thôi.
Lòng thương bao la
Tại thôn Nghi Lan yên tỉnh, mỗi khi hoàn hôn xuống, có một ông lão luôn dẫn một con trâu nước đến đồng ăn cỏ. Lúc trâu ăn cỏ, ông lão lại ngồi một bên nghỉ ngơi, tạo nên một bức tranh rất đẹp.
Chùm thơ Đạo
ÁNH MẮT THẦY
Con nhớ buổi lên thăm cảnh Bụt
Thầy cho con mấy quyển sách Thiền
Phút im lặng hơn nghìn lời dạy
Ánh mắt thầy… con...
Vu Lan Báo Hiếu: Cõng mẹ tắm biển
Gần đến mùa Vu Lan. Trận bão gốc ở Phi Luật Tân chỉ gởi về vài đám mây che chân trời buổi sớm. Gió...
Tháng Mười về! Mùa hoa dại nở rộ
Thiền viện, tháng Mười lá vàng rụng nhiều, tiết trời xe lạnh. Sáng sớm, hơi lạnh len qua khe cửa vào phòng đánh thức...
Chuyện kể về một chiếc thuyền bỏ không
Nhận viết một bài trên chuyên mục văn hoá cho một tờ báo địa phương, tôi đang loay hoay chưa biết chọn đề tài gì. Vừa lúc cậu Liêm-bạn tôi-gọi điện rủ về chơi. Liêm là một trong số ít những người bạn còn lại từ thời cấp 3. Không gặp thường xuyên, có khi cả năm mới gặp một lần nhưng chỉ cần một bình trà ngon là râm ran câu chuyện không dứt, là có thể phơi bày gan ruột cho nhau chẳng chút e dè.
Đi cũng là về!
Có người hỏi tôi có phải Trịnh Công Sơn là một thiền sư không mà sao cứ thấy tôi nhắc và trích dẫn ca từ của anh trong các bài viết về Thiền, về Phật pháp của tôi?

