Mùa xuân diệu kỳ

Xuân đã về, Tết đã đến, kết thúc một năm với những băn khoăn vật vả làm làm ăn ăn bằng một sự hân hoan chào đón Tết đến xuân sang.

Ngã giữa ngàn hoa thu

Nơi này trời đã bắt đầu vào Xuân từ mấy tuần trước, vậy mà sáng nay thức dậy nhìn ra ngoài, thấy tuyết phủ...

Những sắc thời gian

Những điểm sáng hân-hoan-buồn-bã dường như đã từng hiện ra trong tôi, đôi lúc. Rồi dần mất đi. Để sẽ trở lại trong cái...

"Cơm bụi chay" mùa Phật đản

Tiếng lách cách của bát muỗng nghe mới vui tai làm sao. Lạ chưa! Không một ai trong quán có vẻ vội vả cả. Họ dùng bữa rồi lại hỏi han nhau: “Chị đi chùa nào?”, khác với những lần tôi được làm quen “Chị làm ở đâu?”. Rồi họ nói chuyện không ngớt về chùa, về những vị tăng ni đạo hạnh mà họ hằng gần gũi bằng một niềm tự hào khôn tả. Câu chuyện dần dần đưa họ về với quá khứ xa xăm, với những hình ảnh lễ Phật, với những câu kinh lời kệ, với những ân nghĩa thầy trò. Thế rồi mỗi người một ngả…

Đọc thơ Kiêm Thêm

Nếu quả thực tôi là “đứa em gái của thằng bạn” thì có lẽ tôi sẽ một tay bụm miệng cười – vì nghe nói hắn “lanh chanh” (thơ Kiêm Thêm)- còn tay kia thì ngoáy bút – vì nghe nói ‘hắn học giỏi”…

Mẹ tôi

Mẹ tôi sinh ngày 10/10/1905 - nay tròn 104 tuổi. Giữa cái trần gian truân chuyên này mà thọ được đến thế kể như xưa nay thiên hạ hiếm. Vậy nhưng mỗi lần mường tượng rồi sẽ có ngày mẹ không còn nữa, tôi lại thấy lòng rưng rưng tủi như mẹ mình chỉ mới tuổi năm mươi.

Ba và món Bún chao

Bún chao là một "món thượng hạng ở quê tôi" mà có lẽ không thể nào lọt chân vào danh sách các món ăn...

Ngàn năm thương nhớ NGƯỜI

                  Con nằm đây nệm ấm chăn êmKhi miền Nam đang mưa với lũTin Cụ mất dân tộc bật khócCon quặn lòng như mất người...

Tình cuối năm

Hôm trước, có người hỏi tôi về những bài viết tết, tôi mỉm cười trả lời, chưa có khi nào mình viết bài gì...

Bài xem nhiều