Tình thương
(lòng phải hiểu được lòng mới là tình thương chân thật)
Nỗi đau mất mẹ mùa Vu Lan báo hiếu
Mẹ bạn ra đi thật đột ngột, chắc là bạn phải nếm trải một vết thương mãi mãi không bao giờ "kéo da non". Mình nghe tin dữ mà lặng đi vì bất ngờ và vì thương bạn. Đối với đời người, chắc chẳng có mất mát nào lớn hơn là mất mẹ. Vì vậy, số phần còn mẹ của mình có lẽ may mắn hơn bạn thật nhiều!
GĐPT Mỹ Á kỷ niệm chu niên lần thứ 50
Sáng ngày 30/8/2009, tại Niệm Phật đường Mỹ Á (xã Vinh Hải, huyện Phú Lộc), GĐPT Mỹ Á đã tổ chức lễ Chu niên – kỷ niệm 50 năm thành lập.
Tiếng gọi rừng men: cơm còn cho cục
Khoảng chín giờ sáng một buổi ban mai nắng dịu và đẹp. Chúng tôi vào núi đi tìm cái thơ mộng của trời đất. Nào trời xanh rộng rãi, nào mây trắng lưa thưa, nào cây xanh vây phủ, nào sườn đá và cây dựng lên bên đường. Cây xanh âm u bao phủ núi rừng. Và có gió thoang thoảng, và có nắng trong đẹp khiến dễ thương đời.
Gần gũi bạn lành
Từ bỏ người thân, quyết lòng mặc áo tu, chủ ý của ta là vượt lên một chân trời cao rộng nào đó. Nếu biết tâm niệm điều này mỗi giây mỗi phút thì làm sao ta có thể để cho ngày tháng trôi qua?
Trồng một nụ cười
"Nụ cười này nở rất tự nhiên, như một đóa hoa, không phải như những nụ cười ngoại giao hay đón khách. Nụ cười ấy không phải tự nhiên mà có được. Phải gieo trồng, phải tưới tẩm nó rồi mới có cái vui gặt hái nó để hiến tặng cho mọi người. Phép thực tập thở ý thức và bước chân thiền hành đã đem lại nụ cười ấy... Đúng như thế. Nụ cười tới từ hạt giống hỷ lạc có sẵn trong chiều sâu tâm thức ta. Sự thực tập hơi thở và bước chân giúp cho hạt giống ấy nẩy mầm và hiến tặng nụ cười."
Hành trình trí tuệ Ngô Bảo Châu: Sống “không lưu dấu vết”
Đã đạt tới đỉnh cao trong toán học nhưng GS Ngô Bảo Châu quan niệm dù việc mình làm có mang lại điều gì to tát thì tốt nhất là cứ... để gió cuốn đi
Không chỉ là bữa ăn chay miễn phí cho thí sinh
Nước mắt chị ứa ra, trong đôi mắt bạc màu thời gian vì những khó nhọc của cuộc sống miền núi. Sáu mươi tuổi, lần đầu tiên đến Huế, dẫn đứa con muộn màng vào kinh thành ứng thí, chị không nghĩ là mình và con được đón tiếp như vậy.
Hè này, tớ đã đi tu!
Tớ là Nguyễn Minh Luân, 18 tuổi. Hè này, tớ đã có một quyết định khiến cả gia đình lẫn bạn bè đều hết hồn: đi tu! Không phải đi tu là cạo đầu xuất gia lên chùa ở luôn mà tớ đăng ký “Khóa tu mùa hè”, một chương trình học đạo đặc biệt chỉ dành cho thanh thiếu niên do chùa Hoằng Pháp (Củ Chi) tổ chức.
Quê hương trong ký ức
Chiều về, mặt trời khuất dạng sau rặng cây. Những vệt nắng yếu ớt trải dài hai bên bờ đê nơi đám trẻ con đang nô đùa. Gió thổi nhẹ phớt lên đám mạ xanh mơn mởn. Dăm ba đứa trẻ, trán rã mồ hôi, hớt hả chạy theo cánh diều lồng lộng bay trong gió.
